Chương 1

Chương 1: Xé Rách Hôn Ước

Nữ Phụ Không Muốn Làm Nền Cho Nữ Chính · Super Admin · ~11 phút đọc · 9152 chữ

Đang có người đọc…

"Xoạch!" Xấp tài liệu dày cộp kèm cây bút máy mạ vàng bị ném mạnh xuống mặt bàn đá cẩm thạch, trượt dài một đoạn rồi dừng lại ngay trước mũi giày cao gót của Tô Nhiên. Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa phòng khách rộng lớn của Cố gia, lạnh lẽo và chói tai. "Ký đi." Cố Hoài Xuyên đứng thẳng người, hai tay đút túi quần tây, ánh mắt nhìn xuống cô không giấu nổi vẻ mất kiên nhẫn cùng khinh miệt: "Dự án chuỗi trung tâm thương mại phía Nam chuyển giao toàn bộ cho Nhược Vi phụ trách. Thêm nữa, bản thỏa thuận đính hôn bổ sung này quy định rõ: sau khi kết hôn, toàn bộ quyền biểu quyết cổ phần cá nhân của cô tại các công ty liên kết đều ủy quyền vô điều kiện cho tôi." Bên cạnh sofa, Bạch Nhược Vi khẽ co người lại, đôi mắt hạnh ngấn nước như thể người vừa bị ép vào chân tường là chính cô ta. Giọng cô ta mềm như tơ, mang theo sự áy náy được gọt giũa tỉ mỉ: "Chị Nhiên Nhiên, chị đừng trách anh Hoài Xuyên. Em biết dự án đó chị đã thức trắng nhiều đêm để hoàn thiện... nhưng dạo này sắc mặt chị kém lắm, anh Hoài Xuyên chỉ muốn chị được nghỉ ngơi thôi. Nếu chị cảm thấy không vui, em... em tuyệt đối không nhận đâu." Cơn đau nhói đột ngột giáng xuống thái dương khiến Tô Nhiên khẽ nhíu mày. Hàng loạt ký ức hỗn loạn tràn về trong đầu như một dòng thác dữ. Những dòng chữ, những ngã rẽ số phận và kết cục bi thảm của một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết hiện lên rõ mồn một. Cô đã xuyên sách. Trớ trêu thay, thân phận của cô lại là nữ phụ độc ác cùng tên – vị hôn thê trên danh nghĩa của Cố Hoài Xuyên. Trong nguyên tác, nguyên chủ vì si mê gã đàn ông trước mặt mà mù quáng nhượng bộ hết lần này đến lần khác, dâng hiến toàn bộ chất xám, tài nguyên của bản thân để lót đường cho Cố thị thăng tiến. Để rồi khi đã vắt kiệt giá trị lợi dụng của cô, Cố Hoài Xuyên thẳng tay đá cô sang một bên, cùng cô "em gái nuôi" Bạch Nhược Vi này hợp sức chiếm đoạt tài sản, đẩy cô vào cảnh trắng tay, chết bệnh nơi ngõ hẻm nghèo túng. Một kịch bản nực cười đến mức thảm hại. Tô Nhiên chớp mắt, cảm giác nhức nhối nơi màng tang nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo sắc bén đến rợn người. Ánh mắt cô quét qua khuôn mặt tự phụ của Cố Hoài Xuyên, rồi dừng lại ở vẻ mặt ra vẻ thánh thiện của Bạch Nhược Vi. Cô không gào thét, không rơi nước mắt, cũng chẳng hề lộ ra vẻ oán hận hay tủi hờn như hai kẻ kia đang chờ đợi. Tô Nhiên thong thả vắt chéo đôi chân thon dài, dựa lưng vào thành sofa da êm ái. Bàn tay với những ngón thon gầy cầm xấp tài liệu lên, lật giở từng trang một cách nhàn nhã. Từng điều khoản trắng trợn đập vào mắt: tước đoạt quyền điều hành dự án then chốt, chiếm đoạt quyền phủ quyết cổ đông, thậm chí còn gài bẫy để cô gánh trách nhiệm liên đới với các khoản nợ tiềm ẩn của Cố thị sau hôn nhân. "Để tôi nghỉ ngơi?" Khóe môi Tô Nhiên khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai. Giọng nói của cô trong trẻo, không cao không thấp nhưng vang rõ từng chữ: "Cố tổng cao thượng thật đấy. Muốn cướp trắng dự án cốt lõi mà tôi mất nửa năm khảo sát thực địa, chuẩn bị toàn bộ chuỗi cung ứng đem tặng cho người tình bé nhỏ của anh, lại có thể nói thành lời quan tâm ân cần thế này. Khả năng đổi trắng thay đen của anh quả nhiên ngày càng tiến bộ." Sắc mặt Bạch Nhược Vi thoáng chốc cứng đờ, bờ môi khẽ run lên, vội vã lùi lại nửa bước sau lưng Cố Hoài Xuyên: "Chị Nhiên Nhiên, em... em không có ý đó..." "Tô Nhiên!" Cố Hoài Xuyên sa sầm nét mặt, sải bước tiến lại gần, đập mạnh tay lên mặt bàn: "Cô ăn nói cho cẩn thận! Nhược Vi tốt bụng nghĩ cho cô, cô không biết cảm kích thì thôi, lại còn ở đây ăn nói hàm hồ. Đừng tưởng tôi không biết cô đang giở trò ghen tuông hẹp hòi. Tôi nói cho cô biết, ký bản phụ lục này là điều kiện tiên quyết để giữ lại hôn lễ tháng sau. Nếu không nể mặt hôn ước giữa hai nhà, cô nghĩ Cố thị thèm nhận chút tài nguyên đó của cô chắc?" "Vậy thì đừng nhận." Tô Nhiên gấp bản tài liệu lại, đặt nhẹ xuống bàn. Cô rút cây bút máy thân kim loại màu đen cài ở túi áo vest, xoay nhẹ giữa các ngón tay, ánh mắt lạnh băng đối diện với Cố Hoài Xuyên: "Cố Hoài Xuyên, anh có vẻ hay quên nhỉ. Năm ngoái khi chuỗi vốn đầu tư khu đô thị mới của Cố thị bị đứt gãy, ngân hàng từ chối giải ngân, ai là người đã lấy danh nghĩa cá nhân chuyển khoản năm trăm triệu tiền mặt vào tài khoản bảo chứng của Cố thị để cứu nguy cho anh?" Cố Hoài Xuyên khựng lại, đồng tử co rút nhẹ. Tô Nhiên mở túi xách hàng hiệu, lấy ra một tập hồ sơ mỏng bằng da màu xanh thẫm, lật thẳng đến trang cuối cùng rồi chỉ ngón tay vào một dòng chữ in đậm: "Hợp đồng hợp tác đầu tư tài chính số 09, điều 12, khoản 4 quy định rất rõ: Bên A là Cố thị cam kết bảo đảm toàn quyền độc lập về tài sản và dự án cá nhân của bên B là Tô Nhiên. Trường hợp bên A đơn phương can thiệp, tước đoạt quyền kiểm soát dự án hoặc có hành vi xâm phạm lợi ích hợp pháp của bên B, bên B có quyền chấm dứt ngay lập tức mọi thỏa thuận liên kết, đồng thời yêu cầu hoàn trả toàn bộ vốn gốc kèm lãi suất phạt vi phạm mười lăm phần trăm trong vòng bảy ngày làm việc." Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ: "Năm trăm triệu tiền gốc, cộng thêm bảy mươi lăm triệu tiền phạt vi phạm hợp đồng. Tổng cộng năm trăm bảy mươi lăm triệu. Cố tổng, anh muốn thanh toán bằng séc bảo chi hay chuyển khoản trực tiếp?" "Cô điên rồi sao?!" Cố Hoài Xuyên tức giận gằn giọng, bàn tay nắm chặt đến mức nổi gân xanh: "Khoản tiền đó Cố thị đang dùng để quay vòng cho hai dự án bất động sản trọng điểm. Bây giờ cô đòi rút vốn? Cô muốn Cố thị gặp khủng hoảng dòng tiền ngay trước thềm đại hội cổ đông à?" "Đó là việc của anh, không liên quan đến tôi." Tô Nhiên đứng dậy. Bộ vest công sở màu đen cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng thẳng tắp đầy kiêu hãnh. Cô cầm bản thỏa thuận đính hôn và bản phụ lục bổ sung trên bàn lên. Trước ánh mắt kinh ngạc của Cố Hoài Xuyên và vẻ hoảng hốt của Bạch Nhược Vi, hai bàn tay Tô Nhiên dứt khoát dùng lực. "Xoẹt! Xoẹt!" Tiếng giấy xé rách vang lên giòn giã và dứt khoát. Bản thỏa thuận đính hôn trói buộc cô bao năm qua, cùng bản phụ lục bóc lột trơ trẽn kia bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Tô Nhiên khẽ hất tay, những mảnh giấy trắng bay lả tả trong không trung rồi rơi lả tả xuống chân Cố Hoài Xuyên. "Tô Nhiên! Cô làm cái gì đấy?!" Cố Hoài Xuyên giật nảy mình, lùi lại một bước, nhìn đống giấy vụn dưới sàn với vẻ không thể tin nổi. "Hủy hôn." Tô Nhiên chậm rãi nhả từng chữ, thanh âm đanh thép vang vọng khắp căn phòng: "Từ giây phút này, giữa tôi và anh không còn bất kỳ quan hệ nào. Đúng bảy ngày, tôi muốn nhìn thấy đủ số tiền chuyển vào tài khoản cá nhân. Quá hạn một phút, văn bản khởi kiện phong tỏa tài sản của Cố thị sẽ nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của Tòa án Kinh tế." Nói xong, cô cầm túi xách, xoay người sải bước hướng thẳng ra cửa chính. "Tô Nhiên! Đứng lại đó cho tôi!" Cố Hoài Xuyên tức tối gào lên phía sau, gương mặt điển trai vặn vẹo vì mất mặt: "Cô dám bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ mơ quay lại! Đừng tưởng tôi không biết chiêu trò lạt mềm buộc chặt này của cô! Tôi cho cô biết, rời khỏi Cố gia và sự che chở của Tô thị, ở cái đất Giang Thành này cô không sống nổi quá ba ngày đâu! Cô sẽ phải quỳ gối bò về đây cầu xin tôi!" Tô Nhiên không thèm dừng bước, cũng chẳng buồn ngoái đầu lại dù chỉ nửa giây. Tiếng gót giày gõ đều đặn trên nền đá hoa cương, dứt khoát và lạnh lùng, như lời tuyên cáo đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Cánh cửa lớn của biệt thự Cố gia khép lại sau lưng cô. Ánh nắng hoàng hôn rực rỡ buông xuống con đường rợp bóng cây phong bên ngoài khu biệt thự cao cấp. Không khí trong lành ùa vào lồng ngực, mang theo sự tự do tuyệt đối. Tô Nhiên bước xuống bậc tam cấp, khẽ nheo mắt nhìn về phía bên kia đường. Dưới bóng râm của hàng cây cổ thụ, một chiếc Maybach màu đen tuyền sang trọng đang đỗ lặng lẽ. Biển số xe ngũ quý tám cực kỳ nổi bật trong giới tài phiệt Giang Thành – chiếc xe thuộc về người nắm quyền tối cao của Tập đoàn Thần Hoa, kẻ săn mồi nguy hiểm và thâm trầm nhất thương trường: Lục Thời Diễn. Kính xe phía sau chầm chậm hạ xuống một nửa. Bên trong xe, người đàn ông mặc sơ mi đen thủ công, tay áo xắn hờ để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn. Ngón tay thon dài của anh đang chầm chậm xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ. Khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ khuất trong bóng tối mờ ảo, nhưng đôi mắt phượng sâu thẳm lại đang găm chặt vào bóng dáng thanh mảnh vừa bước ra từ Cố gia. Trợ lý ngồi ở ghế phụ lái khẽ nghiêng đầu ra sau, kính cẩn báo cáo: "Lục gia, đúng như ngài dự đoán, Tô tiểu thư vừa xé bỏ thỏa thuận đính hôn và yêu cầu Cố Hoài Xuyên hoàn trả năm trăm triệu tiền vốn trong bảy ngày. Có cần chúng ta ra tay hỗ trợ bên phía ngân hàng để gây thêm áp lực cho Cố thị không ạ?" Lục Thời Diễn khẽ nâng cằm, khóe môi mỏng cong lên một nụ cười thâm trầm đầy hứng thú: "Không cần." Giọng anh trầm thấp, từ tốn như tiếng đàn cello vang lên trong không gian tĩnh lặng của khoang xe: "Một con mồi vừa tự tay bẻ gãy xiềng xích và lộ nanh vuốt... hãy để cô ấy tự do săn bắn trước đã. Tôi muốn xem, Tô tổng sau khi thức tỉnh sẽ khuấy đảo cái vũng nước đọng Giang Thành này đến mức nào." Cửa kính xe chầm chậm kéo lên, chiếc Maybach êm ái lướt đi trong ánh chiều tà, hòa vào dòng xe tấp nập của đại lộ tài chính.

Bạn vừa đọc xong chương 1

Bình luận

Cuộn xuống để tải bình luận…