Chương 4

Chương 4: Mỏ đá granite Vân Khuyết, chiêu mộ kỹ sư ngầm đại tài

Trọng Sinh Về Trước Ngày Tận Thế · Super Admin · ~14 phút đọc · 11181 chữ

Đang có người đọc…

Chiếc xe bán tải địa hình gầm cao rẽ ngoặt khỏi quốc lộ, lao vào con đường rải đá dăm dẫn sâu vào thung lũng phía tây. Bụi xám cuộn lên mù mịt phía sau đuôi xe, nhuộm mờ những rặng keo lá tràm xơ xác ven sườn đồi. Lâm Hạ hạ bớt kính cửa sổ. Gió núi khô khốc ùa vào khoang lái, mang theo mùi ngai ngái của đất đỏ và vị mặn chát của bụi đá vôi. Cô nhìn chăm chú qua kính chắn gió, nơi dãy núi Vân Khuyết sừng sững đâm thẳng lên nền trời lam nhạt. Đó là một khối núi đá granite hoa cương khổng lồ với cấu trúc địa chất nguyên khối hiếm có. Bốn bề vách đá dựng đứng như những bức tường thành tự nhiên cao hơn hai trăm mét, chỉ mở ra một khe hẻm độc đạo rộng chưa đầy mười mét để xe cơ giới ra vào. Địa thế thắt cổ chai này chính là phòng tuyến quân sự trời ban: dễ thủ khó công, nằm ngoài tầm quét của các tuyến giao thông trọng yếu, nhưng lại chỉ cách các trục đường vành đai thành phố khoảng bốn mươi lăm phút chạy xe. Kiếp trước, sau khi thảm họa Huyết Vụ bùng phát, lớp đá granite đặc quánh này đã chứng minh độ bền kinh ngạc khi ngăn chặn thành công những đợt cào xé dữ dội của bầy thú triều biến dị sơ cấp. Đáng tiếc, nhóm người tị nạn khi ấy chỉ biết co cụm thụ động, không có hệ thống nông nghiệp tuần hoàn, không có nguồn điện ngầm và cạn kiệt lương thực chỉ sau hai tháng, biến lòng núi thành nấm mồ chôn sống chính họ. Kiếp này, Lâm Hạ có một ngàn tỷ đồng tiền mặt, có chuỗi cung ứng vạn tấn lương thực, và quan trọng nhất: cô có tròn một trăm bảy mươi tám ngày để biến nơi này thành một pháo đài thép bất khả xâm phạm. Vượt qua rãnh thoát nước cắt ngang lối vào, xe tiến vào khoảng sân rộng thênh thang của mỏ khai thác đá Vân Khuyết. Công trường hoang vắng đến lạnh người. Dãy máy xúc bánh xích, xe ben ba chân và máy nghiền đá hạng nặng nằm rải rác dưới chân vách núi, lớp sơn vàng đã tróc lở từng mảng lớn vì phơi mưa nắng suốt hai năm ngưng trệ. Phía cuối bãi đỗ là căn nhà điều hành lắp ghép hai tầng bằng tôn lạnh, trước cửa có bốn chiếc xe máy phân khối lớn đang dựng nghiêng ngả. Từ bên trong nhà điều hành, tiếng chửi bới the thé và âm thanh đồ đạc kim loại bị đá văng loảng xoảng vọng ra ngoài sân. "Trần Bách Xuyên! Mày đừng có giở cái giọng kỹ sư thanh cao ra đây với tao!" Tiếng một gã đàn ông gằn giọng, sặc sụa mùi thuốc lá rẻ tiền. "Hôm nay là hạn chót. Hoặc mày nhả mười hai tỷ cả gốc lẫn lãi, hoặc ký tên vào giấy chuyển nhượng toàn bộ quyền thuê mỏ đá này cùng dàn máy móc cho đại ca tao! Bằng không, tao phế luôn hai bàn tay chuyên vẽ bản vẽ của mày!" Lâm Hạ tắt máy xe, tháo kính râm, chỉnh lại vạt áo khoác gió màu sẫm rồi bước xuống. Cô đẩy cánh cửa nhôm kính dán đầy áp phích cũ bước vào. Căn phòng nồng nặc mùi khói thuốc và hơi ẩm mốc. Giấy tờ, hồ sơ trắc địa và các mô hình kết cấu ngầm vỡ vụn vương vãi khắp sàn nhà bê tông. Giữa phòng, một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo bảo hộ sờn vai đang bị hai gã thanh niên xăm trổ bặm trợn ghì chặt hai cánh tay xuống mặt bàn gỗ. Gương mặt ông khắc khổ, mái tóc hoa râm rối bù, khóe môi rỉ ra vệt máu tươi, nhưng ánh mắt quắc thước sau cặp kính gãy một bên gọng vẫn trừng trừng nhìn gã đàn ông đầu trọc ngồi vắt chân trên chiếc ghế xoay. Đó chính là Trần Bách Xuyên – cựu Viện phó Viện Công trình ngầm Quân sự, người từng tham gia thiết kế hàng loạt hầm trú ẩn chiến lược trước khi thành lập công ty xây dựng tư nhân. Hai năm trước, dự án đào hầm giao thông xuyên núi của ông bị chủ đầu tư lừa đảo phá sản, ôm theo hàng chục tỷ tiền tạm ứng bỏ trốn, đẩy Trần Bách Xuyên vào cảnh nợ nần ngập đầu và mỏ đá Vân Khuyết bị phong tỏa máy móc. "Có chuyện gì mà ồn ào thế?" Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh băng của Lâm Hạ vang lên giữa không gian hỗn loạn. Gã đầu trọc tên Bưu giật mình quay phắt lại. Ánh mắt gã lướt qua thân hình thon gọn và bộ trang phục gọn gàng của Lâm Hạ, khóe miệng nhếch lên nụ cười cợt nhả: "Con bé nào đây? Nhầm chỗ rồi cưng, chỗ đàn ông giải quyết nợ nần, biến ra ngoài trước khi bị vạ lây." Trần Bách Xuyên thở dốc, gắng gượng ngẩng đầu lên quát lớn: "Cô bé, ra ngoài đi! Đừng dính vào bọn du côn này!" Lâm Hạ không lùi nửa bước. Cô bước thẳng tới trước bàn làm việc, ánh mắt sắc lẹm lướt qua xấp giấy vay nợ có dấu vân tay đỏ chót đặt trên mặt bàn. "Khoản nợ gốc tám tỷ, tiền lãi bốn tỷ phát sinh trong vòng mười tám tháng. Tổng cộng mười hai tỷ đồng, đúng chứ?" Lâm Hạ nhìn thẳng vào gã đầu trọc, giọng điệu bình thản như đang đọc một bảng giá ngoài chợ. Gã Bưu nheo mắt, vẻ cợt nhả trên mặt thu lại một chút: "Sao? Mày muốn trả thay lão già hết thời này à? Mày biết mười hai tỷ tiền mặt trông như thế nào không mà to còi?" Lâm Hạ không thèm phí một lời giải thích thừa thãi. Cô mở chiếc túi da xách tay, rút ra cuốn séc ngân hàng quốc tế Vietcombank cùng một cây bút máy mạ vàng. Ngòi bút lướt xoẹt trên mặt giấy, từng nét mực xanh dứt khoát in rõ con số: *12.000.000.000 VNĐ*. Cô xé tấm séc, đập mạnh xuống mặt bàn ngay trước mặt gã Bưu: "Séc bảo chi của Vietcombank, có thể đổi tiền mặt tại bất kỳ phòng giao dịch nào trong vòng mười lăm phút. Cầm lấy tờ này, ký giấy biên nhận đã thu đủ nợ, giao toàn bộ hồ sơ thế chấp gốc của mỏ đá ra đây, rồi mang người của mày cút khỏi thung lũng này trong vòng ba phút." Gã Bưu nhìn chằm chằm vào tờ séc có dấu chìm đỏ rực và chữ ký sắc sảo, nuốt khan một ngụm nước bọt. Gã rút điện thoại, chụp ảnh tờ séc gửi cho kế toán kiểm tra tài khoản bảo chứng. Chưa đầy ba mươi giây sau, điện thoại gã rung lên bần bật kèm theo tin nhắn xác nhận: Tài khoản khả dụng hơn sáu trăm tỷ, séc hoàn toàn hợp lệ. Hai tên xăm trổ tự động buông tay khỏi người Trần Bách Xuyên, lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Lâm Hạ đầy vẻ kiêng dè. "Được... có bản lĩnh." Gã Bưu lau mồ hôi trên trán, vội vàng cầm bút ký soạt vào biên bản xóa nợ, đẩy toàn bộ tập hồ sơ gốc về phía Lâm Hạ rồi vẫy tay gọi đồng bọn. "Chúng ta đi." Tiếng gầm rú của bốn chiếc xe máy nhanh chóng xa dần rồi tắt lịm sau khúc cua hẻm núi. Căn phòng điều hành chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng quạt trần quay kẽo kẹt từng nhịp nặng nề. Trần Bách Xuyên đưa tay quệt vệt máu nơi khóe miệng, chỉnh lại gọng kính rồi nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ trước mặt. Đôi mắt ông tràn đầy vẻ hoang mang xen lẫn cảnh giác: "Cô gái... cô là ai? Tôi chưa từng gặp cô. Mười hai tỷ đồng không phải là một con số nhỏ, cô muốn gì ở một kẻ phá sản như tôi?" "Tôi tên Lâm Hạ." Lâm Hạ kéo một chiếc ghế nhựa còn nguyên vẹn ngồi xuống đối diện ông. "Mười hai tỷ vừa rồi không phải tiền cho không, mà là khoản ứng trước để mua lại toàn bộ quyền khai thác mỏ đá Vân Khuyết và thuê chính ông làm việc cho tôi." Trần Bách Xuyên cười cay đắng, xua tay: "Mỏ đá này đã cạn kiệt giấy phép thương mại, thiết bị thì cũ kỹ, chỉ còn lại một đống hang hốc khoét dở trong ruột núi. Nếu cô muốn đầu tư bất động sản hay khu du lịch sinh thái thì tìm nhầm chỗ rồi. Tôi chỉ biết đào hầm, khoan đá và đổ bê tông cốt thép thôi." "Thứ tôi cần, chính là sở trường duy nhất đó của ông." Lâm Hạ mở chiếc cặp tài liệu mang theo bên mình, rút ra một tập hồ sơ dày cộp đặt lên bàn. Đó là bản phác thảo chi tiết sơ đồ mặt cắt địa chất núi Vân Khuyết kết hợp hệ thống công trình phòng thủ ngầm do chính cô tự tay vẽ dựa trên ký ức kiếp trước. Trần Bách Xuyên ngập ngừng cầm tập tài liệu lên. Ngay khi ánh mắt ông chạm vào những nét vẽ kỹ thuật đầu tiên, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt người kỹ sư già lập tức biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. "Đây là..." Những ngón tay thô ráp của Trần Bách Xuyên khẽ run rẩy lật qua từng trang giấy. "Hệ thống phòng thủ bốn tầng sâu." Lâm Hạ chỉ ngón tay vào sơ đồ, giọng điệu sắc sảo và rành mạch từng chi tiết: "Tầng ngoài cùng: Vách núi bao quanh cao hai trăm mét được gia cố lưới thép neo đá cường độ cao, khe hẻm độc đạo lắp đặt hai lớp cửa thép hợp kim titan dày 1,2 mét với cơ chế khóa chốt thủy lực áp suất cao. Phía trước cửa là hào bẫy sâu sáu mét trang bị hệ thống đánh lửa tự động và rào gai điện áp cao." "Tầng thứ hai: Khu vực kho chứa ngầm rộng năm mươi ngàn mét vuông, trần hầm vòm bằng đá granite tự nhiên dày tối thiểu bốn mươi mét, gia cố bê tông mác 600 đan thép đôi hai lớp dày 80cm, chia thành mười hai khoang độc lập có cửa ngăn cháy ngăn khí độc." "Tầng thứ ba: Khu sinh hoạt và nông nghiệp ngầm sâu sáu mươi mét, kết nối trực tiếp với mạch nước ngầm tinh khiết đáy núi qua trạm lọc thẩm thấu ngược ba cấp. Đồng thời khoan một giếng địa nhiệt sâu một ngàn hai trăm mét để vận hành turbine phát điện hơi nước tuần hoàn kín, kết hợp hệ thống lọc khí áp suất dương ba cấp chống bụi mịn và tác nhân sinh hóa." "Tầng thứ tư: Hầm trú ẩn chỉ huy cốt lõi sâu tám mươi mét dưới lòng đá hoa cương, chịu được chấn động địa chấn cấp chín và bom xuyên phá boong-ke hạng nặng." Từng câu, từng chữ của Lâm Hạ rơi vào căn phòng như những nhát búa nện vào tâm trí Trần Bách Xuyên. Ông là chuyên gia hàng đầu về công sự ngầm, cả đời nghiên cứu các công trình quân sự tối mật. Nhìn vào bản vẽ này, ông nhận ra người thiết kế không hề vẽ bậy bạ để giải trí. Mọi thông số về tải trọng chịu lực của vòm đá granite, độ dày lớp đệm bê tông tiêu năng, góc khuất của tháp hỏa lực và đường dẫn khí áp suất dương đều chuẩn xác đến rợn người. "Bản vẽ này... kết cấu này..." Trần Bách Xuyên ngẩng phắt đầu lên, lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng ông nghẹn lại vì chấn động: "Cô thực sự muốn xây một công sự có thể chống lại chiến tranh thế giới sao?" Lâm Hạ nhìn thẳng vào mắt ông, ánh mắt đen láy thăm thẳm không gợn sóng: "Không. Thứ chúng ta sắp phải đối mặt còn tàn khốc hơn chiến tranh thế giới rất nhiều." Không khí trong phòng như đông đặc lại trong vài giây. Lâm Hạ không giải thích sâu hơn, cô biết người có tư duy kỹ thuật như Trần Bách Xuyên không cần nghe những lời tiên tri hoang đường, ông chỉ cần thông số, nguồn lực và mệnh lệnh rõ ràng. "Thời gian của chúng ta không có nhiều, chỉ đúng một trăm bảy mươi tám ngày." Lâm Hạ rút ra bản hợp đồng nguyên tắc đã chuẩn bị sẵn, đẩy tới trước mặt ông cùng một chiếc thẻ ngân hàng màu đen. "Tôi sẽ chuyển ngay năm mươi tỷ đồng tiền mặt vào tài khoản công ty của ông để làm kinh phí khởi động đợt một. Mua lại toàn bộ máy đào hầm mới nhất, vật liệu nổ công nghiệp, xi măng mác cao và thép chịu lực. Ông hãy triệu tập toàn bộ công nhân, thợ hàn, thợ mìn lành nghề và đáng tin cậy nhất của ông về đây." "Tôi trả lương cho ông và đội ngũ gấp năm lần thị trường. Nguồn vốn xây dựng không giới hạn. Yêu cầu duy nhất của tôi: thi công ba ca liên tục hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, khép kín hoàn toàn và giữ bí mật tuyệt đối." Trần Bách Xuyên nhìn chiếc thẻ ngân hàng, rồi lại nhìn vào bản vẽ pháo đài thép đang trải rộng trước mặt. Ngọn lửa nhiệt huyết từng bị sự phản bội và nợ nần dập tắt nay bỗng bùng cháy dữ dội trong huyết quản người kỹ sư già. Đây là công trình vĩ đại nhất mà một đời kỹ sư có thể mơ ước được đặt tay kiến tạo. Ông vươn bàn tay thô ráp chai sạn, nắm chặt lấy tay Lâm Hạ, giọng nói dứt khoát như đinh đóng cột: "Lâm tiểu thư, chỉ cần tiền và vật liệu đến đủ, Trần Bách Xuyên này xin lấy mạng ra bảo đảm: Trong vòng một trăm bảy mươi ngày, tôi sẽ biến lòng núi Vân Khuyết thành một kỳ quan phòng thủ kiên cố nhất vùng đất này!" "Rất tốt." Lâm Hạ khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định. "Ngay đêm nay, cỗ máy đào hầm đầu tiên phải bắt đầu vận hành."

Bạn vừa đọc xong chương 4

Bình luận

Cuộn xuống để tải bình luận…