Kẻ Viết Lại Thiên Mệnh · Super Admin · ~11 phút đọc · 8990 chữ
Đang có người đọc…
Cơn buốt lạnh xộc thẳng vào cuống họng trước khi ý thức kịp định hình.
Trần Mục mở bừng mắt. Trần nhà hình vòm cao vút phủ hoa văn mạ vàng đập vào tầm nhìn, ánh sáng từ chùm đèn pha lê rủ xuống sắc lạnh như những lưỡi dao găm treo ngược. Không có màn hình máy tính nhấp nháy dòng chữ "Chương 10 - Chưa hoàn thành", cũng không còn mùi cà phê hòa tan đặc quánh bốc khói bên bàn làm việc chật hẹp ở khu chung cư cũ.
Thứ ngập tràn trong khoang mũi anh lúc này là hương gỗ đàn hương đắt tiền hòa lẫn một thứ mùi ngọt hắc, tanh nồng kỳ lạ.
Trần Mục giơ tay lên. Bàn tay thon dài, trắng bợch đến mức thấy rõ từng đường gân xanh dưới da, ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình đầu rắn ngậm hoa hồng đen.
*Gia huy Cố thị.*
Một cơn đau nhói thấu óc lập tức bùng nổ nơi thái dương. Những mảnh ký ức hỗn loạn và những dòng thiết lập văn bản va đập dữ dội trong đầu anh:
*Đô thị dị năng Tân Hải. Cố gia — một trong ba đại gia tộc kiểm soát huyết mạch dị năng ngầm của thành phố. Và Cố Dật Thần — nhị thiếu gia phế vật, kẻ sở hữu dị năng 'Huyễn Hỏa' tàn khuyết, tính cách ngông cuồng, tàn nhẫn nhưng thực chất chỉ là một con cờ thí.*
Quan trọng hơn hết, Cố Dật Thần chính là nhân vật phản diện cấp thấp do đích thân Trần Mục tạo ra hai năm trước trong bản thảo dở dang mang tên *Kỷ Nguyên Tro Tàn*. Một kẻ được định sẵn sẽ chết thảm dưới ngọn lửa tro tàn của nam chính Lâm Dạ ngay tại Chương thứ 10 để kích hoạt toàn bộ chuỗi xung đột đại cảnh.
"Cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn hai nhịp, khô khốc và thận trọng. Cánh cửa gỗ mun nặng nề hé mở, một người đàn ông trung niên mặc âu phục quản gia phẳng phiu bước vào, hai tay bưng khay bạc chạm nổi.
"Nhị thiếu gia, ngài đã tỉnh." Giọng nói của người kia cung kính nhưng đuôi mắt cụp xuống, giấu đi tia quan sát lạnh lùng. "Phu nhân dặn dò người mang canh Tĩnh Tâm Thảo tới. Dị năng bạo động sáng nay khiến kinh mạch của ngài hao tổn, uống xong chén canh này ngài sẽ thấy dễ chịu hơn."
Trần Mục ngồi thẳng dậy trên đệm lông vũ, chiếc nhẫn bạc trên tay khẽ cọ vào lớp ga trải giường lụa. Anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
*Tôn Bằng. Quản sự phân nhánh phía Đông của Cố gia, thuộc hạ thân tín của Cố Kính Phong — đại thiếu gia danh chính ngôn thuận.*
Theo bản phác thảo chi tiết mà Trần Mục từng gạch đầu dòng trong sổ tay biên kịch: Sau khi Cố Dật Thần thất bại tại lễ thử thách huyết mạch, Cố Kính Phong ngoài mặt an ủi nhưng bên trong lập tức sai Tôn Bằng dâng thuốc bổ có lẫn độc dược, nhằm biến nhị thiếu gia thành kẻ nửa điên nửa tỉnh, dễ dàng bị kích động để đẩy ra tiền tuyến gánh họa.
"Đặt xuống bàn đi." Trần Mục cất giọng. Âm sắc trầm khàn và có phần sắc mỏng, đúng hệt như anh từng mường tượng khi gõ phím miêu tả giọng điệu của tên phản diện này.
Tôn Bằng đặt chiếc khay bạc lên bàn trà cạnh giường, nhưng đôi chân không hề di chuyển lùi ra sau như phép tắc thường ngày. Hắn vẫn đứng đó, lưng hơi khom, ánh mắt dính chặt vào cử động của Trần Mục.
"Thiếu gia, canh này sắc từ dược thảo tươi, để nguội sẽ mất hết dược tính. Phu nhân căn dặn nô tài phải tận mắt nhìn ngài uống cạn mới được về bẩm báo."
Khói trắng từ chén sứ thanh hoa bốc lên mỏng manh.
Một mùi hoa chuông thoang thoảng lướt qua sống mũi Trần Mục. Rất nhẹ, gần như bị hương hoa sen và mật ong át đi hoàn toàn.
Đốt ngón tay Trần Mục hơi siết lại.
*Đồ La Thảo.*
Đây là một trong những loại dược liệu dị năng độc quyền do chính Trần Mục thiết lập trong kho dữ liệu của cuốn sách: Chiết xuất từ rễ cây Đồ La mọc trên vách đá ngầm, không màu, không vị khi ở nhiệt độ thường. Nhưng khi hòa vào nước sôi trên 80 độ C, sau đúng ba mươi giây, nó sẽ phân giải thành khí thơm dịu giống mùi hoa chuông. Độc tố này không giết người ngay lập tức, mà âm thầm kết tủa trong huyết dịch, khóa chặt hạch dị năng, khiến người uống dần mất kiểm soát cảm xúc, cuối cùng dẫn đến bạo tẩu kinh mạch mà chết sau ba ngày.
Ba ngày. Đúng bảy mươi hai giờ.
Trần Mục bước xuống giường. Đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá cẩm thạch buốt giá khiến từng sợi dây thần kinh của anh căng lên như dây đàn. Anh tiến đến trước bàn trà, đưa tay nhấc chén sứ lên.
Mắt Tôn Bằng lóe lên một tia nhẹ nhõm, bàn tay giấu sau vạt áo khẽ nới lỏng.
Nhưng Trần Mục không đưa chén canh lên môi. Anh chỉ nghiêng nhẹ cổ tay, để dòng nước thuốc màu nâu óng sánh phản chiếu ánh đèn chùm.
"Tôn quản sự, ngươi ở Cố gia bao nhiêu năm rồi?" Trần Mục hỏi, thanh âm bình thản đến kỳ lạ.
Tôn Bằng khựng lại, vội đáp: "Bẩm thiếu gia, đã mười hai năm."
"Mười hai năm..." Trần Mục xoay nhẹ chén trà, móng tay gõ nhịp lách cách vào thành sứ. "Vậy chắc ngươi phải hiểu rất rõ quy củ của tộc quy. Kẻ hầu hạ dám tự tiện thêm Đồ La Thảo vào khẩu phần của chủ tử, theo luật sẽ bị cắt đứt gân tay, phế bỏ dị năng rồi ném vào lò luyện thép ngầm dưới bến cảng, đúng không?"
Không khí trong phòng ngủ rộng lớn dường như đông cứng lại sau một tích tắc.
Mặt Tôn Bằng biến sắc, huyết sắc trên mặt rút cạn trong chớp mắt. Nhưng hắn là kẻ già đời, chỉ sau một cái chớp mắt đã cố nặn ra vẻ mặt kinh ngạc và oan ức: "Nhị thiếu gia, ngài nói gì vậy? Nô tài một lòng trung thành với Cố gia, đây chỉ là canh Tĩnh Tâm Thảo do chính phòng y dược cấp phát..."
"Nhiệt độ nước lúc sắc là 95 độ." Trần Mục cắt ngang, giọng điệu sắc lạnh như một giám khảo đang lật bài thi gian lận. "Sau hai mươi lăm giây, mùi mật ong bốc hơi hết. Đến giây thứ ba mươi mốt, mùi hoa chuông xuất hiện. Nếu ngươi muốn phủ nhận, ta không phiền bảo Cục 7 mang dung dịch phản ứng bạc lỏng đến đây kiểm tra ngay bây giờ đâu."
Trần Mục giơ chén canh lên ngang tầm mắt Tôn Bằng: "Hoặc là, ngươi uống cạn chỗ này trước mặt ta."
Hai đầu gối Tôn Bằng mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống sàn đá. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán hắn, từng giọt rơi lách tách xuống mặt sàn cẩm thạch.
Hắn biết rõ độc tính của Đồ La Thảo. Một kẻ dị năng bậc thấp như hắn nếu uống trọn chén này, không quá mười hai giờ tim sẽ đông đặc thành đá.
"Thiếu gia tha mạng! Thiếu gia bớt giận!" Tôn Bằng dập đầu sát đất, giọng run rẩy không giấu giấu nổi vẻ kinh hoàng. "Nô tài... nô tài chỉ làm theo lệnh! Là đại thiếu gia... Đại thiếu gia nói ngài sắp tới ngày lĩnh nhiệm vụ tại khu bến cảng, cần phải 'chuẩn bị tâm lý' cho ngài..."
Trần Mục nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới chân, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa trớ trêu vừa rợn ngợp.
Những câu thoại này, phản ứng này, thậm chí cả động cơ tranh đoạt ngầm tàn độc trong gia tộc Cố thị — tất cả đều do chính những ngón tay anh gõ ra từng dòng trên bàn phím. Nhưng khi chữ viết biến thành da thịt sống động, khi mùi độc dược và sát ý phả thẳng vào mặt, cái cảm giác toàn tri của một tác giả bỗng chốc biến thành nỗi kinh hoàng của một kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm.
"Cút." Trần Mục buông một chữ lạnh tanh. "Đem chén canh này đổ xuống cống ngầm. Nói với Cố Kính Phong, ta đã uống sạch không chừa một giọt."
Tôn Bằng như vớ được cọc gỗ giữa dòng nước siết, vội vã bưng lấy khay bạc, dập đầu lia lịa rồi lùi nhanh ra ngoài cửa như bị ma đuổi.
Cánh cửa gỗ mun đóng sập lại.
Căn phòng rơi vào sự tĩnh mịch ngột ngạt.
Trần Mục chống hai tay lên mặt bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhìn vào tấm gương lớn mạ vàng đối diện.
Trong gương là một chàng trai trẻ với mái tóc đen hơi rối, làn da nhợt nhạt và đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự hoang mang tột độ. Đây là Cố Dật Thần. Kẻ chỉ tồn tại đúng mười chương trong toàn bộ bản thảo.
*Tại sao lại là Chương 10?*
Bởi vì trong đại cương ban đầu của Trần Mục, Chương 10 là trường đoạn nam chính Lâm Dạ — sau khi trốn thoát khỏi cuộc thanh trừng gia tộc — sẽ tìm đến Nhà kho Số 4 ở khu cảng cũ để đoạt lại di vật của cha mình. Tại đó, Cố Dật Thần dẫn người tới mai phục, nhưng do dị năng bạo tẩu vì trúng độc Đồ La Thảo, hắn đã bị ngọn lửa Tro Tàn của Lâm Dạ thiêu rụi thành tro, trở thành bàn đạp đầu tiên để nam chính thức tỉnh sức mạnh tối thượng.
Trần Mục giơ cổ tay trái lên.
Đột nhiên, dưới lớp biểu bì trắng bệch, một luồng nhiệt nóng rực cuộn trào như có kim châm đốt cháy các mao mạch. Trần Mục nghiến răng nén tiếng rên rỉ khi từng vệt máu đỏ thẫm dưới da bắt đầu tự động di chuyển, uốn lượn và kết tụ lại thành những ký tự phát sáng rực rỡ kỳ dị.
Đó không phải là hình xăm, mà là một đoạn văn bản thực tại đang đè nén lên da thịt:
`[Cốt truyện hiện tại: Tiết tử - Bản Thảo Bị Bỏ Rơi]`
`[Sự kiện kết liễu: Tử chiến Nhà kho Số 4 - Chương 10]`
`[Thời gian sống còn lại: 71:59:59]`
`[Quy tắc thế giới: Lực Tự Hiệu Chỉnh đã kích hoạt. Mọi sai lệch cốt truyện sẽ bị cưỡng chế bồi hoàn bằng biến số tương đương.]`
Con số cuối cùng khẽ nhấp nháy, rồi chuyển thành: `71:59:58`.
Bảy mươi mốt giờ, năm mươi chín phút, năm mươi tám giây.
Trần Mục nhìn chằm chằm vào dòng đếm ngược tử thần đang nhịp nhàng điểm từng giây trên cổ tay mình. Thế giới này không chỉ tái hiện bản thảo cũ, mà nó còn là một cỗ máy nghiền nhân quả tàn khốc, sẵn sàng bóp nghẹt bất kỳ mắt xích nào dám đi chệch khỏi đường ray định sẵn.
Muốn sống sót, anh không thể chỉ dựa vào việc tránh né. Anh phải đối đầu với chính kịch bản tử thần mà mình đã từng tạo ra.
Bình luận
Cuộn xuống để tải bình luận…