Chương 2

Chương 2: Bức Tường Nhân Quả

Kẻ Viết Lại Thiên Mệnh · Super Admin · ~13 phút đọc · 10716 chữ

Đang có người đọc…

Ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh từ cổ tay trái nhấp nháy liên tục, hắt lên mặt bàn gỗ bóng loáng từng vệt sáng mỏng manh. `[Thời gian sống còn lại: 71:42:15]` Bảy mươi mốt giờ bốn mươi hai phút. Trần Mục ngồi bên mép giường, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Cơn đau âm ỉ ở dạ dày sau ngụm canh hoa chuông độc đã lắng xuống, nhưng cảm giác lạnh buốt nơi xương sống vẫn chưa tan. Với tư cách là người từng gõ từng dòng mô tả về cái chết của Cố Dật Thần, anh hiểu rõ hơn ai hết kết cục đang chờ đợi mình: Tại Chương 10, trong Nhà kho Số 4 ẩm ướt ở bến cảng phía Đông, Cố Dật Thần sẽ bị ngọn lửa tro tàn của Lâm Dạ thiêu rụi toàn bộ kinh mạch, lồng ngực bị xé toạc trước khi rơi xuống hố rác công nghiệp. Nếu cốt truyện đã định sẵn cái chết tại một tọa độ cố định trong thành phố Lâm Hải, cách đối phó trực tiếp và đơn giản nhất của một kẻ muốn sống sót là gì? Rời khỏi thành phố này ngay lập tức. Không chạm trán nam chính, không dính líu đến cuộc tranh đoạt quyền thừa kế của gia tộc họ Cố, trốn đến một đô thị hẻo lánh cách xa hàng ngàn cây số trước khi các sự kiện định mệnh bắt đầu lăn bánh. Trần Mục đứng dậy, mở toang tủ quần áo bằng gỗ sồi. Anh vứt bỏ chiếc áo choàng lụa xa hoa vướng víu của tên thiếu gia phế vật, thay vào đó là chiếc áo khoác đen có mũ trùm và một chiếc quần vải thô dễ vận động. Trong ngăn kéo bí mật dưới đáy bàn trang điểm, anh tìm thấy ví da chứa một xấp tiền mặt mệnh giá lớn cùng thẻ căn cước mang tên Cố Dật Thần. Bốn giờ sáng. Màn đêm bao trùm biệt viện Cố gia trong sự tĩnh mịch ngột ngạt. Trần Mục đẩy nhẹ cánh cửa sổ kính sát đất ở ban công tầng hai. Gió đêm buốt giá mang theo hơi ẩm của sương sớm ùa vào, phả thẳng vào mặt khiến tinh thần anh tỉnh táo hẳn. Anh bám vào đường ống thoát nước bằng kim loại bên hông tường, thuần thục trượt xuống bãi cỏ mềm phía sau hoa viên, khéo léo né tránh tầm quét của hai chiếc camera an ninh ở cổng chính. Mười phút sau, Trần Mục đã đứng ở mép đại lộ dẫn ra khỏi khu dân cư cao cấp. Mặt đường vắng tanh, chỉ có vài bóng đèn cao áp tỏa ánh vàng nhạt nhòa qua màn sương mù mỏng. Anh mở điện thoại, truy cập ứng dụng gọi xe trực tuyến, chọn điểm đến là Ga Nam Lâm Hải – trạm trung chuyển tàu cao tốc lớn nhất nối liền với các tỉnh phía Bắc. Màn hình hiển thị: *Tài xế nhận chuyến, cách bạn 300 mét.* Ánh đèn pha của chiếc xe bốn chỗ màu bạc từ khúc cua phía xa rọi tới. Trần Mục bước ra sát vỉa hè, chuẩn bị vẫy tay. Đúng lúc chiếc xe chỉ còn cách anh chưa đầy năm mươi mét, một âm thanh chát chúa vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Bánh trước bên phải của chiếc xe nổ tung. Chiếc xe mất lái, trượt nghiêng trên mặt đường nhựa ẩm ướt, đuôi xe quẹt mạnh vào cột đèn kim loại bên đường tạo thành chuỗi tia lửa chói mắt rồi cắm thẳng đầu vào gốc cây long não cổ thụ. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô bẹp dúm. Trần Mục khựng lại. Đồng tử anh co rút khi nhìn thấy tài xế gục đầu lên vô lăng, túi khí an toàn bung ra trắng xóa. Một vụ nổ lốp ngẫu nhiên? Trần Mục nhìn xuống cổ tay trái. Dòng chữ phát sáng xanh lục bỗng chớp tắt dữ dội, nhiệt độ trên bề mặt da tăng vọt, bỏng rát như có tàn thuốc dí vào. `[Cảnh báo: Hành vi di chuyển làm tăng độ lệch cốt truyện vượt ngưỡng 12%.]` `[Lực Tự Hiệu Chỉnh đang điều chỉnh chuỗi xác suất môi trường.]` Lồng ngực Trần Mục thắt lại. Anh lùi bước khỏi hiện trường vụ tai nạn, không nán lại kiểm tra tài xế mà rảo bước thật nhanh về phía ngã tư lớn cách đó nửa cây số. Không thể gọi xe, anh sẽ bắt xe buýt đêm hoặc đi bộ đến ga tàu. Nhưng khi Trần Mục vừa bước chân lên vỉa hè đại lộ Thanh Niên, toàn bộ hệ thống đèn tín hiệu giao thông tại ngã tư đồng loạt chập điện, phát ra tiếng nổ lách tách rồi tắt ngấm. Từ phía đường gom, một chiếc xe tải chở ống thép công nghiệp trượt bánh do vết dầu loang bất ngờ xuất hiện trên mặt đường, xoay ngang thân xe chắn đứt toàn bộ bốn làn đường huyết mạch dẫn về hướng Nam. Các phương tiện lưu thông ít ỏi lúc rạng sáng bị dồn ứ, còi xe bắt đầu inh ỏi vang lên. Trần Mục siết chặt hai quai ba lô. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc từ gót chân lên tận đỉnh đầu. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mỗi một vụ tai nạn, mỗi một chướng ngại vật xuất hiện trên đường đều mang vỏ bọc hoàn toàn hợp lý của đời thực: lốp xe mòn bị nổ, dầu nhớt rò rỉ làm trượt bánh, đường điện quá tải bị chập. Nhưng mật độ xuất hiện dày đặc của chúng trong cùng một khung giờ, nhắm thẳng vào hướng di chuyển của anh, chính là biểu hiện trần trụi nhất của *Lực Tự Hiệu Chỉnh*. Thế giới này đang dùng quy luật nhân quả để dựng lên những bức tường vô hình, phong tỏa mọi nẻo đường đưa anh rời khỏi sân khấu kịch bản. "Muốn nhốt tao lại sao?" Trần Mục lẩm bẩm, quai hàm bạnh ra. Anh rẽ vào con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo dành cho người đi bộ, cắt ngang khu dân cư cũ để tiến về ga tàu điện ngầm ngầm dưới lòng đất. Những chướng ngại vật trên mặt đất không thể ngăn cản tuyến đường sắt sâu ba mươi mét dưới lòng đất. Bốn giờ bốn mươi phút sáng. Trần Mục có mặt tại sảnh lớn của Ga Nam Lâm Hải. Mùi cà phê hòa tan và hơi ẩm bốc lên từ những tấm áo mưa của những hành khách đi chuyến sớm lấp đầy không gian rộng lớn. Tiếng loa phát thanh thông báo các chuyến tàu đầu ngày vang lên đều đặn. Anh bước nhanh tới máy bán vé tự động ở góc sảnh, rút thẻ căn cước của Cố Dật Thần đặt lên khe cảm ứng, ngón tay thoăn thoắt bấm chọn chuyến tàu cao tốc G702 rời Lâm Hải lúc 05:15 hướng đến thành phố Cảng Bắc. "Xác nhận thanh toán." Màn hình cảm ứng bỗng đứng khựng. Một giây sau, toàn bộ dàn máy bán vé tự động trong sảnh lớn đồng loạt phát ra tiếng bíp kéo dài chói tai. Giao diện màu xanh biến mất, thay bằng màn hình đỏ rực cảnh báo: *Lỗi kết nối mạng cáp quang trung tâm. Vui lòng liên hệ quầy vé truyền thống.* Cùng lúc đó, loa phát thanh của nhà ga vang lên giọng nói gấp gáp của nhân viên điều hành: *"Thông báo khẩn: Tuyến đường ray phía Bắc vừa ghi nhận sự cố sụt lún địa tầng bất thường tại khu vực hầm núi Mãng Xà. Toàn bộ các chuyến tàu xuất bến từ Ga Nam tạm thời đình chỉ vô thời hạn để phục vụ công tác rà soát kỹ thuật. Xin quý khách chú ý..."* Đám đông trong sảnh ồ lên hoang mang, tiếng cằn nhằn và tiếng xô đẩy bắt đầu lan rộng. Trần Mục đứng chôn chân trước chiếc máy bán vé tối om. Trên cổ tay trái, dòng chữ đếm ngược tỏa ra hơi nóng rát bỏng: `[Độ lệch cốt truyện đạt 28%.]` `[Lực Tự Hiệu Chỉnh kích hoạt cơ chế can thiệp cấp 2: Phong tỏa hạ tầng liên vùng.]` Đến mức sụt lún cả một ngọn núi để ngăn anh lên tàu? Trần Mục nhìn những vệt sáng đỏ rực đang nhấp nháy trên cổ tay, cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy tâm trí. Thế giới này không vận hành như một cuốn tiểu thuyết thụ động nằm im trên trang giấy. Nó là một thực thể sống tàn bạo, sở hữu cơ chế miễn dịch tự động nghiền nát mọi dị vật dám làm xáo trộn cấu trúc câu chuyện. Nếu anh tiếp tục cố chấp tìm cách vượt biên, bước tiếp theo của Lực Hiệu Chỉnh sẽ là gì? Một vụ nổ đường ống dẫn khí đốt tại bến xe khách? Hay một chiếc máy bay mất kiểm soát lao thẳng vào vị trí anh đang đứng? Càng tạo ra nhiều hành vi đào tẩu trực diện, cái giá phải trả bằng các biến số nhân quả càng khủng khiếp, và mức độ nguy hiểm sẽ tích tụ nhắm thẳng vào chính anh. "Không thể chạy trốn theo cách thông thường." Trần Mục hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực phải chậm lại. Nếu không thể rời khỏi sân khấu, anh buộc phải diễn tiếp vở kịch này — nhưng theo cách mà kẻ thao túng sân khấu không thể ngờ tới. Tiếng còi cảnh sát hú vang từ bên ngoài quảng trường nhà ga. Hai chiếc xe tuần tra màu đen mang biểu tượng hình con mắt khép kín của Cục Quản lý Dị năng (Cục 7) vừa đỗ xịch trước cửa kính. Bốn trinh sát mặc quân phục dã chiến thắt đai trang bị súng từ trường bước nhanh vào sảnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng hành khách nhằm truy tìm nguồn gốc của sự dao động năng lượng ngầm vừa gây sụt lún hầm đường sắt. Trần Mục kéo sụp vành mũ áo khoác xuống, lặng lẽ xoay người, hòa vào dòng người đang tràn ra các cửa thoát hiểm để rời khỏi ga tàu. Năm giờ ba mươi phút sáng. Trần Mục ngồi ở hàng ghế cuối của chiếc xe buýt nội đô tuyến 14, hướng ngược lại trung tâm thành phố. Cơn nóng rát trên cổ tay trái từ từ hạ nhiệt, dòng chữ phát sáng dịu lại thành màu xanh lục quen thuộc: `[Thời gian sống còn lại: 70:29:04]` `[Trạng thái cốt truyện: Đã ổn định trở lại.]` Con số hơn bảy mươi giờ nhấp nháy nhịp nhàng. Trần Mục tựa đầu vào tấm kính cửa sổ rung bần bật theo nhịp động cơ xe buýt. Anh đã nắm được quy luật vận hành đầu tiên của thế giới này: Lực Tự Hiệu Chỉnh không quan tâm quá trình diễn ra thế nào, nó chỉ quan tâm đến *kết quả then chốt* tại các mốc kịch bản. Cố Dật Thần phải có mặt tại Nhà kho Số 4 ở Chương 10 để nhận đòn kết liễu. Miễn là kết quả đó không bị hủy bỏ một cách trực diện, anh vẫn có không gian để thao túng các chi tiết bên trong. Muốn sống sót, anh không thể trốn chạy như một kẻ hèn nhát, mà phải chuẩn bị một cái chết hoàn hảo ngay trước mắt toàn bộ thế giới. Bất chợt, màn hình tivi gắn phía trên đầu xe buýt phát ra tiếng rè ngắn, ngắt ngang bản nhạc trữ tình buổi sáng để chuyển sang bản tin thời sự khẩn cấp. Người dẫn chương trình truyền hình xuất hiện với gương mặt căng thẳng, phía sau là hình ảnh một góc xưởng cơ khí phế liệu ở khu công nghiệp Tây Thành đang bị phong tỏa bởi hàng rào dây thép gai và xe chữa cháy: *"Bản tin chớp nhoáng: Vào lúc bốn giờ mười lăm phút sáng nay, tại một cơ sở tái chế phế liệu thuộc khu công nghiệp Tây Thành đã xảy ra một vụ xung đột dị năng quy mô lớn. Toàn bộ mười hai thành viên của băng nhóm ngầm Hắc Hổ đều bị tiêu diệt tại chỗ. Điều kỳ lạ là hiện trường không hề có dấu vết cháy nổ của hỏa lực thông thường, mà toàn bộ kim loại và thi thể đều bị thiêu rụi thành một lớp tro tàn màu xám trắng phát sáng..."* Ống kính truyền hình lướt qua mặt đất xưởng phế liệu. Dưới ánh bình minh nhợt nhạt, một vùng tro tàn rộng lớn phủ kín nền bê tông nứt toác, lấp lánh những đốm sáng trắng ma mị chưa chịu tắt. *"Theo nhận định ban đầu từ đại diện Cục Quản lý Dị năng, đây là hiện tượng dị biến năng lượng chưa từng được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu. Nghi phạm gây ra vụ việc đã rời khỏi hiện trường..."* Trần Mục nhìn chằm chằm vào lớp tro tàn trắng muốt trên màn hình tivi, các ngón tay vô thức siết chặt lấy thành ghế bọc da. Đó là *Ngọn Lửa Tro Tàn* — dị năng độc nhất vô nhị chỉ thuộc về huyết mạch của nam chính Lâm Dạ. Kịch bản đã chính thức bắt đầu chuyển động. Người thợ săn tử thần đã bước lên sàn diễn sớm hơn dự kiến, và mũi giáo phục thù đang từng bước hướng thẳng về phía gia tộc họ Cố. Trần Mục ngẩng đầu nhìn về phía biệt viện Cố gia sừng sững trên sườn đồi phía xa, ánh mắt lạnh như băng tuyết. Anh phải quay lại hang cọp. Ở đó, trong căn thư phòng cấm kỵ của gia chủ Cố Kính Thiên, có thứ duy nhất có thể giúp anh thực hiện màn thoát xác ngoạn mục tại Chương 10.

Bạn vừa đọc xong chương 2

Bình luận

Cuộn xuống để tải bình luận…