Ta Có Hệ Thống Xây Dựng Thành Trì · Super Admin · ~14 phút đọc · 11563 chữ
Đang có người đọc…
Mùi tanh nồng của bùn ẩm trộn lẫn tro tàn xộc thẳng vào cánh mũi.
Cơn đau nhức buốt từ sau gáy giáng xuống khiến Tần Phong giật mình mở bàng hoàng đôi mắt. Trước mặt anh không phải trần thạch cao trắng xóa quen thuộc của căn phòng làm việc, mà là những thân gỗ mục nát ken vào nhau lỏng lẻo, mái rạ thủng từng mảng lớn để lộ bầu trời xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ.
Gió bấc rít từng cơn qua khe liếp, mang theo cái lạnh thấu xương cắt vào da thịt.
Tần Phong chống tay ngồi dậy. Bàn tay anh chạm phải lớp rơm rạ ẩm ướt bốc mùi mốc meo. Một luồng ký ức hỗn loạn lập tức tràn vào não bộ, va đập dữ dội khiến thái dương giật lên từng cơn đau điếng.
Thế giới này không có internet, không có xe cộ, cũng chẳng có trật tự văn minh mà anh từng biết.
Đây là Đại Lục Hoang Đăng — một vùng đất bị năng lượng Hư Không tàn phá nặng nề. Ngoài các thành bang kiên cố của giới quý tộc và Giáo Hội, khắp nơi chỉ toàn dã thú dị biến khát máu. Nhân loại bị dồn ép vào các khu định cư biệt lập, sống lay lắt qua từng mùa thú triều đẫm máu.
Mà thân phận hiện tại của anh: Lãnh chúa đời thứ ba của Thôn Hắc Thạch.
Nói cho hoa mỹ là lãnh chúa, nhưng thực chất chỉ là một kẻ bị gia tộc quý tộc trục xuất đến mảnh đất hoang phế bên rìa rừng Hắc Dạ, tự sinh tự diệt. Nguyên chủ vừa qua đời vào đêm qua vì một cơn sốt ác tính kèm theo nỗi tuyệt vọng cùng cực, nhường lại thân xác này cho Tần Phong.
"Khục... khục..."
Tiếng ho khản đặc như tiếng cưa gỗ kéo lê trên nền đá vang lên từ góc tối của gian nhà.
Tần Phong quay đầu. Trên chiếc phản gỗ ọp ẹp kê sát vách đất nứt nẻ, một lão già gầy trơ xương đang co quắp dưới tấm chăn gai rách bươm. Gương mặt lão xám ngoét, đôi gò má hóp sâu và đôi mắt đục ngầu dại đi vì kiệt sức.
Đó là lão Mục, người quản sự già cả duy nhất theo chân gia tộc anh đến tận phế tích này.
"Thiếu... Thiếu gia Tần Phong..." Giọng lão Mục run rẩy, từng hơi thở phì phò khó nhọc thốt ra từ lồng ngực lép kẹp, "Người... người đã tỉnh rồi sao? Tạ ơn Thần Sáng Thế... Lão cứ ngỡ người đã..."
"Ta không sao, lão Mục." Tần Phong hít sâu một hơi, cố gắng ổn định giọng nói. Cổ họng anh khô khốc như vừa nuốt phải một nắm cát. "Đừng gượng sức, cứ nằm yên đó."
Anh đứng dậy, bước chân thoáng lảo đảo vì đói. Chiếc áo dạ sờn rách trên người gần như chẳng thể ngăn nổi từng luồng gió buốt đang lùa qua khe cửa.
Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ mục phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề. Một bóng người vạm vỡ nhưng tập tễnh bước vào.
Người bước tới là một thanh niên trạc hai mươi lăm tuổi, thân hình cao lớn với cơ bắp cuồn cuộn nhưng trên mặt lộ rõ vẻ hốc hác, đôi môi nứt nẻ rớm máu. Một bên chân của anh ta quấn lớp vải bố bẩn thỉu đẫm vệt mủ vàng, tay phải chống chặt vào cây gậy gỗ thô ráp để giữ thăng bằng. Trên lưng anh ta đeo một chiếc khiên gỗ viền sắt đã sứt mẻ lỗ chỗ, bên hông giắt thanh kiếm ngắn sứt quai.
Lôi Nặc — người đứng đầu đội dân binh vỏn vẹn sáu người của ngôi làng.
Nhìn thấy Tần Phong đứng vững trên nền đất, trong mắt Lôi Nặc lóe lên sự kinh ngạc, kế đó là nét nhẹ nhõm hiếm hoi. Anh ta chống gậy, quỳ một chân xuống nền đất ẩm, giọng trầm đục:
"Lãnh chúa đại nhân! Người đã khỏe lại rồi!"
"Đứng lên đi, Lôi Nặc." Tần Phong đưa tay đỡ lấy bả vai thô ráp của gã chiến binh. "Tình hình trong thôn hiện giờ thế nào?"
Lôi Nặc cắn chặt môi dưới, những ngón tay gân guốc siết chặt lấy thân gậy gỗ đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh ta nhìn Tần Phong, trong đáy mắt đong đầy sự u uất và bất lực:
"Bẩm đại nhân... Tệ lắm. Đêm qua gió lạnh tràn về, trong thôn lại có thêm hai đứa trẻ ngã bệnh. Kho lương thực của chúng ta chỉ còn lại ba bao yến mạch mốc và nửa hũ mỡ lợn muối... Toàn bộ bốn mươi bảy miệng ăn trong làng, nếu chia đều mỗi người nửa bát cháo loãng mỗi ngày, tối đa chỉ cầm cự được hai ngày nữa."
Lôi Nặc nuốt một ngụm nước bọt khan đắng, thanh âm hạ thấp xuống đầy sợ hãi:
"Chưa hết... Rạng sáng nay, tôi ra bờ rào phía Bắc kiểm tra bẫy thỏ, phát hiện dấu móng vuốt của Dã Lang Đột Biến cào xới ngay bìa rừng. Sương mù ngoài hoang dã đang bắt đầu ngả sang sắc tím... Chu kỳ Trăng Máu sắp đến rồi. Không có tường thành, không có vũ khí, chúng ta... chúng ta sẽ bị xé xác toàn bộ."
Những lời nói như từng tảng đá nặng ngàn cân nện thẳng vào lồng ngực.
Bốn mươi bảy con người đói khát.
Lương thực còn đủ hai ngày.
Hàng rào gỗ mục nát.
Và một đợt thú triều Trăng Máu đang đếm ngược từng khắc.
Một tình cảnh tuyệt lộ đúng nghĩa. Bất kỳ ai rơi vào hoàn cảnh này cũng có thể phát điên vì tuyệt vọng.
Nhưng Tần Phong thì khác.
Tâm trí anh sau cơn choáng váng ban đầu đã hoàn toàn lấy lại sự sắc bén của một chuyên gia quy hoạch chiến lược. Than thở không thể đổi lấy một hạt thóc, hoảng loạn càng không thể ngăn nổi móng vuốt quái thú. Muốn sống sót giữa thế giới tàn bạo này, chỉ có một con đường: đối diện với thực tế và tìm ra đòn bẩy duy nhất để phá vỡ cục diện.
"Ra ngoài xem thử."
Tần Phong buông một câu dứt khoát rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Khung cảnh bên ngoài căn nhà gỗ càng phơi bày trần trụi sự điêu tàn của Thôn Hắc Thạch.
Cả ngôi làng chỉ rộng chừng vài mẫu đất, xung quanh được bao bọc bởi một hàng rào gỗ xiêu vẹo cao chưa đầy nửa người, nhiều đoạn đã mục ruỗng hoặc gãy đổ trơ trọi. Mười mấy căn chòi rơm rách nát nằm rải rác trên nền đất xám cằn cỗi.
Nghe thấy tiếng bước chân, những bóng người gầy guộc từ trong các túp lều khẽ thò đầu ra. Đàn ông trơ cả xương sườn, phụ nữ bồng những đứa trẻ mắt trũng sâu vì đói khát. Khi nhìn thấy Tần Phong, ánh mắt họ tràn ngập sự mệt mỏi, tuyệt vọng và cả sự cam chịu u ám của những kẻ đang chờ đợi cái chết định sẵn.
Không có tiếng kêu khóc, bởi vì họ thậm chí chẳng còn đủ sức để cất tiếng than van.
Tần Phong bước thẳng về phía trung tâm ngôi làng.
Ở đó, giữa một khoảng đất trống trơ trụi sỏi đá, sừng sững một phiến cự thạch màu đen cao chừng nửa trượng. Bề mặt phiến đá phủ đầy rêu phong và những vết nứt chằng chịt, trên thân khắc những đường vân ma đạo cổ xưa nhưng đã ảm đạm từ lâu.
Đó chính là 'Phiến Đá Lãnh Chúa' — biểu tượng quyền lực và là cột mốc phong ấn ranh giới do đế quốc ban cấp cho các quý tộc khai hoang từ hàng trăm năm trước. Khi lãnh địa suy tàn, phiến đá cũng rơi vào trạng thái ngủ say.
Tần Phong bước từng bước chậm rãi đến trước phiến cự thạch. Anh cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ mờ nhạt nhưng sâu thẳm đang phát ra từ lõi đá, như một nhịp tim yếu ớt đang chờ đợi được đánh thức.
"Đại nhân..." Lôi Nặc tập tễnh bước theo sau, ngơ ngác nhìn hành động của anh. "Phiến đá này đã tắt ánh sáng ma năng từ đời ông nội của người rồi... Hiện tại nó chỉ là một khối đá vô dụng mà thôi."
Tần Phong không đáp.
Anh nhìn bàn tay gầy gò của mình, sau đó dứt khoát rút thanh đoản đao rỉ sét bên hông của Lôi Nặc.
Lưỡi đao sắc lạnh vạch ngang lòng bàn tay trái.
Một vệt máu đỏ tươi lập tức ứa ra, nhỏ từng giọt xuống mặt đá xám đen lạnh ngắt.
Tần Phong áp trọn lòng bàn tay đẫm máu lên trung tâm đồ án ma trận trên phiến đá, lồng ngực phập phồng, gằn từng chữ trong tâm thức:
"Nếu đã để ta đến thế giới này, vậy thì mở ra cho ta!"
*Oong——!*
Một tiếng ngân trầm hùng như tiếng chuông đồng cổ đại đột ngột bùng nổ từ sâu trong lòng đất!
Máu tươi trên tay Tần Phong không hề chảy tràn xuống đất mà bị phiến đá điên cuồng hút cạn. Những đường vân ma đạo vốn phủ đầy bụi bặm và rêu phong bỗng chốc phát sáng rực rỡ. Ánh lam quang chói lọi bùng lên, bắn thẳng một luồng sáng xanh biếc lên bầu trời xám xịt!
Một làn sóng năng lượng vô hình quét qua toàn bộ thôn Hắc Thạch, cuốn phăng mùi tro tàn hôi thối và xua tan đi cái lạnh buốt giá đang bao trùm ngôi làng.
Mấy chục dân làng hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy nhau run rẩy. Lôi Nặc trợn tròn mắt, gậy gỗ trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất, sững sờ nhìn cảnh tượng huyền diệu trước mắt.
Ngay trước tầm mắt Tần Phong, một màn hình quang học bán trong suốt màu xanh thẳm chậm rãi mở ra, kèm theo âm thanh máy móc cơ khí vang vọng rõ ràng trong tâm trí:
【Đinh! Phát hiện huyết mạch lãnh chúa hợp lệ. Đang tiến hành liên kết linh hồn...】
【Liên kết hoàn tất 100%! Chào mừng Lãnh Chúa Tần Phong đến với 'Hệ Thống Thành Trì' đại ma đạo.】
【Đã kích hoạt Phủ Lãnh Chúa sơ cấp (Tier 1). Bản đồ địa hình và cây công nghệ đã được tải nạp.】
Hàng loạt thông tin chi tiết lập tức hiện rõ trên màn hình ánh sáng:
====================================
【LÃNH ĐỊA: THÔN HẮC THẠCH】
- Cấp bậc: Cứ Điểm Tàn Tạ (Tier 1 - Sơ Cấp)
- Lãnh chủ: Tần Phong
- Cư dân: 47/50 (Tình trạng: Suy dinh dưỡng nặng, sĩ khí cực thấp)
- Lương thực dự trữ: 15 đơn vị (Đủ dùng 2 ngày)
- Tài nguyên cơ bản: Gỗ: 20 đơn vị | Đá: 10 đơn vị | Quặng sắt: 0 | Tinh Thạch Năng Lượng: 0
- Phạm vi kết giới bảo vệ: Bán kính 100 mét (Hiệu ứng: Giảm 10% tốc độ di chuyển của dã thú Cấp 1)
【CÔNG TRÌNH HIỆN CÓ】
- Phủ Lãnh Chúa (Căn nhà gỗ rách nát - Cấp 1): Cung cấp chức năng quản trị và điều phối lãnh thổ.
- Hàng Rào Gỗ Mục (Độ bền: 12/100): Khả năng phòng thủ gần như bằng không.
【CÂY CÔNG NGHỆ KHẢ DỤNG (TIER 1)】
- Tường Rào Gỗ Gia Cố (Yêu cầu: 50 Gỗ)
- Tháp Nỏ Cố Định Tự Động (Yêu cầu: 80 Gỗ, 30 Đá, 10 Quặng Sắt)
- Doanh Trại Dân Binh (Yêu cầu: 100 Gỗ, 50 Đá) -> Cho phép huấn luyện/triệu hồi Thiết Vệ Bọc Thép.
- Nông Trại Thủy Lợi Ma Năng (Yêu cầu: 40 Gỗ, 20 Đá) -> Tăng tốc độ trưởng thành của cây lương thực lên 300%.
====================================
【Đinh! Phát hiện tân thủ lãnh chúa tiếp nhận cứ điểm lần đầu, phát tặng [Gói Quà Khởi Đầu Của Lãnh Chúa]:】
- Điểm Năng Lượng Khởi Điểm: +100 Điểm.
- Lương thực khẩn cấp: +100 Túi Bột Mì Dinh Dưỡng Ma Lực Sơ Cấp.
- Bản vẽ xây dựng tức thì: [Giếng Nước Ngầm Tinh Khiết Cấp 1].
- Vật phẩm đặc biệt: [Thuốc Dược Tễ Hồi Phục Thể Lực Sơ Cấp] x 3 lọ.
Nhìn những dòng thông tin phát sáng trước mặt, Tần Phong nắm chặt bàn tay trái đã ngừng chảy máu.
Đây chính là chỗ dựa của anh!
Không có lương thực? Hệ thống tặng ngay 100 túi bột mì dinh dưỡng và bản vẽ nông trại ma năng.
Không có lực lượng tác chiến? Doanh trại Tier 1 có thể triệu hồi những Thiết Vệ trung thành tuyệt đối.
Không có khả năng phòng thủ? Tháp nỏ tự động và tường thành thép đen trong cây công nghệ sẽ biến nơi này thành một cỗ máy nghiền nát thịt xương!
"Lãnh chúa đại nhân... Đây... đây là thần tích sao?" Lôi Nặc nghẹn ngào thốt lên, ánh mắt nhìn Tần Phong từ kinh ngạc chuyển dần sang vẻ tôn kính và sùng bái sâu sắc.
Chưa kịp để Tần Phong lên tiếng, một tiếng gầm rú man dại xé toạc không gian bỗng từ sâu trong lòng rừng Hắc Dạ truyền tới.
*GÀO U U U——!*
Tiếng rống mang theo sự hung bạo và khát máu vô tận khiến cả mặt đất rung chuyển nhè nhẹ. Lũ quái thú ngoài bìa rừng như bị một thứ năng lượng tà ác kích thích, bắt đầu phát ra những tiếng gầm gừ đáp lại từ khắp các hướng.
Ngay sau đó, trên giao diện của Hệ Thống Thành Trì, toàn bộ phông chữ xanh biếc đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu tươi, kèm theo tiếng còi cảnh báo gấp gáp:
【CẢNH BÁO NGUY HIỂM CẤP ĐỘ 1!】
【Trường năng lượng Hư Không đang tụ hội tại Rừng Hắc Dạ. Thú triều Trăng Máu (Bầy sói đột biến Cấp 1-2) đã bước vào giai đoạn thai nghén!】
【Thời gian đếm ngược bùng nổ Thú Triều: 06 ngày 23 giờ 59 phút 59 giây!】
【Nếu Phủ Lãnh Chúa bị phá hủy, toàn bộ lãnh địa sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!】
Thời gian chỉ còn đúng bảy ngày!
Tần Phong ngẩng đầu nhìn về phía bóng tối mịt mùng của cánh rừng nguyên sinh phía xa, nơi những cặp mắt đỏ ngầu lập lòe ẩn hiện sau làn sương tím.
Cơn gió lạnh buốt vẫn rít từng hồi, nhưng ánh mắt của Tần Phong lúc này đã trở nên lạnh lùng và cứng cỏi như thép tôi.
"Bảy ngày..."
Anh siết chặt nắm đấm, trầm giọng ra lệnh cho Lôi Nặc đang đứng bên cạnh:
"Lôi Nặc, tập hợp toàn bộ người trong thôn lại đây cho ta. Cuộc chiến giành giật mạng sống của chúng ta... bắt đầu từ lúc này!"
Bình luận
Cuộn xuống để tải bình luận…