Ta Có Hệ Thống Xây Dựng Thành Trì · Super Admin · ~16 phút đọc · 13013 chữ
Đang có người đọc…
Tiếng dã thú gầm rú từ rừng Hắc Dạ vừa dứt, cả thôn Hắc Thạch đã chìm vào một bầu không khí đặc quánh sự kinh hoàng.
Chưa đầy mười phút sau mệnh lệnh của Tần Phong, toàn bộ bốn mươi bảy cư dân còn sót lại đã tập trung đông đủ trước Phiến Đá Lãnh Chúa. Họ đứng chen chúc bên nhau trên nền đất sỏi cằn cỗi, hơi thở phả ra từng luồng khói trắng xóa giữa ngọn gió buốt giá.
Những tấm thân gầy gò khoác trên mình manh áo rách tả tơi. Đàn ông mặt mày xám ngoét, bắp tay run lẩy bẩy khi chống cuốc xẻng mẻ cán. Phụ nữ ôm ghì những đứa trẻ da bọc xương vào lòng, cố dùng chút hơi ấm tàn tạ che chắn cho con. Tiếng thút thít nghẹn ngào của vài đứa trẻ bị cơn đói hành hạ càng khiến không gian thêm ảm đạm.
Họ nhìn Tần Phong bằng những đôi mắt trũng sâu, đờ đẫn và tuyệt vọng. Tiếng rống của bầy sói ban nãy đã dập tắt chút hy vọng sống mong manh cuối cùng của họ. Ai nấy đều hiểu rõ: với hàng rào gỗ mục nát này, khi quái thú tràn tới, thôn làng sẽ chỉ còn lại những bộ xương khô.
Tần Phong đứng thẳng lưng trên thềm đá, phóng tầm mắt quét qua từng khuôn mặt.
Anh không vội mở lời. Anh biết rất rõ, với những người đang đứng bên bờ vực chết đói và chết cóng, mọi lời hô hào cổ động đều là rác rưởi. Thứ duy nhất có thể kéo họ ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng lúc này là thức ăn, nước uống và một lối thoát cụ thể.
"Lôi Nặc." Tần Phong lên tiếng, thanh âm bình thản nhưng đanh gọn, vang rõ giữa quảng trường im ắng.
"Có tôi, thưa đại nhân!" Lôi Nặc gượng chống cây gậy gỗ, ưỡn ngực đáp lời.
"Kéo chiếc thùng rỗng lớn nhất trong làng ra đây."
Lôi Nặc ngẩn người, nhưng lập tức gật đầu làm theo. Cùng một người đàn ông trung niên khác, anh ta khênh một chiếc thùng gỗ lớn dùng để trữ nước mưa đặt ngay bên cạnh bãi đất trống trung tâm.
Tần Phong bước tới trước khoảng đất trống rộng chừng năm trượng sát cạnh Phiến Đá Lãnh Chúa. Anh mở giao diện Hệ Thống Thành Trì trong tâm thức, chọn vào mục công trình phụ trợ vừa được mở khóa từ gói quà tân thủ.
【Xác nhận vị trí xây dựng: [Giếng Nước Ngầm Tinh Khiết Cấp 1]?】
【Tài nguyên tiêu hao: Bản vẽ khởi đầu x1, Điểm Năng Lượng x10. Thời gian hoàn thành: Tức thì!】
"Xác nhận." Tần Phong thầm ra lệnh.
*Ầm ầm...*
Mặt đất dưới chân mọi người bỗng rung chuyển nhẹ. Lớp sỏi đá trên bề mặt tự động tách sang hai bên, một vòng tròn đá xanh xám nhẵn nhụi từ lòng đất trồi lên với tốc độ kinh ngạc. Những phiến đá tự gắn kết chặt chẽ vào nhau tạo thành một thành giếng kiên cố cao ngang hông người lớn, bên trên có ròng rọc bằng gỗ sồi chắc chắn.
Chỉ trong chớp mắt, một dòng nước ngầm trong vắt, bốc hơi nước nhè nhẹ trào dâng từ đáy sâu, tỏa ra mùi khoáng chất tươi mát xua tan đi mùi hôi mốc lâu ngày của ngôi làng.
"Nước... Nước sạch!"
"Thần Sáng Thế trên cao... Đất đá tự mọc thành giếng!"
Đám đông dân làng ồ lên kinh hãi, hàng chục người bất giác quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm trán vái lạy liên hồi. Ngay cả Lôi Nặc cũng đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trố tròn nhìn dòng nước mát lành đang dập dềnh trong miệng giếng đá.
Tần Phong không dừng lại ở đó. Anh tiếp tục kích hoạt kho lưu trữ không gian của hệ thống, chọn xuất vật phẩm khẩn cấp.
*Xoạt!*
Không khí khẽ chấn động, ngay cạnh miệng giếng lập tức xuất hiện mười bao tải vải bố dày dặn, trắng tinh, chất cao thành một đống nhỏ. Miệng bao hơi hé mở, để lộ lớp bột mì trắng muốt, mịn màng và tỏa ra hương thơm dịu ngọt của tinh chất lúa mạch ma năng.
Mùi thơm thanh khiết ấy lập tức xộc thẳng vào mũi của bốn mươi bảy con người đang đói lả.
Tiếng nuốt nước bọt ừng ực vang lên khắp quảng trường. Đám trẻ con giương to đôi mắt dán chặt vào những bao bột mì, ngón tay gầy gò bấu chặt vào vạt áo mẹ. Người lớn thì sững sờ, ngực phập phồng liên hồi như không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
"Đứng dậy hết cho ta!" Tần Phong cất giọng uy nghiêm.
Mọi người giật mình, run rẩy lục tục đứng lên, ánh mắt nhìn Tần Phong lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là cái nhìn dành cho một vị lãnh chúa yếu ớt phế vật, mà là sự tôn kính xen lẫn kính sợ tận đáy lòng.
"Các ngươi nghe cho rõ đây," Tần Phong chỉ tay vào đống bao tải bột mì và giếng nước đá, "Đây là ân huệ từ sức mạnh lãnh chúa. Chừng nào các ngươi còn nghe theo lệnh ta, Thôn Hắc Thạch sẽ không còn ai phải chết đói hay chết khát!"
Anh quét mắt qua đám đông, cất tiếng hỏi:
"Ai là người phụ trách ghi chép sổ sách kho lương của thôn trước đây?"
Từ giữa đám đông, một bóng dáng mảnh mai rụt rè bước lên một bước.
Đó là một thiếu nữ trạc mười tám tuổi. Cô mặc chiếc áo khoác dạ vá chằng chịt, thân hình gầy yếu nhưng dáng đứng thẳng thắn. Dưới mái tóc nâu buộc gọn sau gáy là một gương mặt thanh tú với đôi mắt màu hổ phách sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và lanh lợi hiếm thấy ở một thôn trang hẻo lánh. Trong tay cô gái ôm chặt một cuốn sổ bọc da cừu cũ mòn mép và một mẩu than củi đen nhẻm.
"Bẩm... Bẩm lãnh chúa đại nhân," cô gái khẽ cúi đầu, giọng nói dù hơi run nhưng rành mạch rõ ràng, "Tôi là Ngải Lợi Á. Trước khi lão thư lại qua đời vào mùa đông năm ngoái, tôi là người phụ việc ghi chép số lượng lương thực và nhân khẩu trong làng."
Tần Phong nhìn thẳng vào Ngải Lợi Á. Trong tầm mắt anh, bảng thông số của hệ thống lập tức hiển thị một khung dữ liệu chi tiết:
【CƯ DÂN BẢN ĐỊA: NGẢI LỢI Á】
- Độ tuổi: 18
- Trạng thái: Suy dinh dưỡng nhẹ, thể lực 45/100, tâm trạng: Kinh ngạc & Trọng vọng.
- Chỉ số tiềm năng: Quản trị: B+ (Tiềm năng tối đa: S) | Trí lực: A | Vũ lực: F.
- Kỹ năng thiên bẩm: [Thống Kê Chi Tiết], [Điều Phối Chuỗi Cung Ứng Sơ Cấp].
- Đánh giá: Nhân tài nội chính hiếm có, thích hợp quản lý kho vận và hành chính lãnh địa.
Một viên ngọc thô thực sự!
Khóe môi Tần Phong thoáng cong lên một nụ cười kín đáo. Đúng là trời không tuyệt đường người, một cứ điểm tàn phế thế này lại có sẵn một nhân tài quản trị mang tiềm năng cấp S.
"Ngải Lợi Á." Tần Phong gọi tên cô.
"Có tôi, đại nhân!"
"Từ hôm nay, ta bổ nhiệm ngươi làm Trưởng quan Hậu cần của Thôn Hắc Thạch." Tần Phong dứt khoát ra lệnh. "Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi: chọn ra sáu phụ nữ tháo vát nhất, dựng ba chiếc nồi gang lớn cạnh giếng nước. Dùng nước giếng ngầm và hai bao bột mì này, nấu cháo đặc cho toàn bộ người trong thôn ăn no ngay lập tức!"
Ngải Lợi Á sững sờ trong giây lát, đôi mắt màu hổ phách mở to nhìn Tần Phong, sau đó cúi gập người thật sâu:
"Tuân lệnh lãnh chúa đại nhân! Tôi sẽ làm ngay!"
Ngải Lợi Á lập tức xoay người, dõng dạc gọi tên sáu người phụ nữ trong làng. Sự nhanh nhẹn và dứt khoát của cô gái khiến guồng quay công việc bắt đầu chuyển động nhịp nhàng. Ba chiếc nồi gang gỉ sét nhanh chóng được cọ rửa sạch sẽ bằng nước giếng ngầm tinh khiết, đặt lên bếp kiềng đá dã chiến. Lửa đỏ bùng lên dưới đáy nồi, những thanh củi khô cháy răng rắc phả ra hơi ấm dễ chịu.
Nước giếng sôi sùng sục. Từng bát bột mì trắng tinh được đổ vào khuấy đều.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngậy bùi đặc trưng của bột lúa mì ma năng hòa cùng làn hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút, bao trùm khắp khoảng sân.
Đó là một thứ hương thơm kỳ diệu, ấm áp và ngọt lành đến mức khiến những kẻ đang kiệt sức cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được hồi sinh.
Ngải Lợi Á đích thân cầm muôi gỗ lớn, phân phát từng bát cháo đặc sánh, bốc khói nghi ngút vào tay từng người theo thứ tự: người già và trẻ nhỏ trước, đàn ông trai tráng sau.
Một ông lão run rẩy nâng bát gỗ lên, húp vội một ngụm cháo nóng. Dòng nước cháo ngọt ngào, thơm béo trôi qua cuống họng, lập tức biến thành một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực và tứ chi. Đôi bàn tay vốn tím tái vì lạnh của lão dần hồng hào trở lại, hai hàng nước mắt đục ngầu ứa ra lăn dài trên gò má nhăn nheo.
"Ngon quá... Cả đời tôi chưa từng được ăn thứ cháo nào thơm ngon đến thế này..."
"Mẹ ơi, con không còn đau bụng nữa rồi!" Một đứa bé năm tuổi vừa liếm sạch đáy bát vừa cười rạng rỡ.
Bốn mươi bảy con người ngồi túm tụm quanh bếp lửa, ăn từng miếng cháo nóng trong sự biết ơn tột cùng. Sự sợ hãi và u uất đè nặng suốt bao tháng ngày dường như đã bị hơi ấm của nồi cháo xua tan sạch sẽ.
Trên giao diện hệ thống của Tần Phong, một loạt thông báo màu xanh lá cây liên tục nhảy số:
【Đinh! Cư dân Thôn Hắc Thạch được cung cấp thức ăn chất lượng cao và nước sạch. Chỉ số đói khát giảm 80%!】
【Sĩ khí lãnh địa tăng từ 12% lên 65%!】
【Độ trung thành của toàn bộ 47 cư dân tăng vọt lên mức [Tuyệt Đối Phục Tùng]!】
Khi người cuối cùng đặt chiếc bát rỗng xuống, Tần Phong bước lên bục đá cao nhất. Lúc này, không cần anh phải lên tiếng nhắc nhở, toàn bộ bốn mươi bảy người đã tự giác đứng nghiêm chỉnh, ánh mắt rực sáng hướng về phía anh, chờ đợi mệnh lệnh.
"Ăn no rồi thì phải làm việc." Giọng Tần Phong vang lên đanh thép. "Bầy quái thú trong rừng Hắc Dạ đang rình rập ngoài kia. Bảy ngày nữa, thú triều Trăng Máu sẽ ập tới. Muốn sống sót, chúng ta phải biến nơi này thành một pháo đài!"
Anh chỉ tay phân chia ranh giới rõ ràng:
"Ta chia toàn thôn thành ba tổ chuyên trách:
Tổ thứ nhất: Tổ Khai Thác Tài Nguyên. Mười lăm thanh niên trai tráng khỏe mạnh nhất do thợ mộc Lão Ba phụ trách. Cầm toàn bộ rìu và búa trong làng ra sườn đồi phía Nam trong phạm vi kết giới đốn gỗ và thu gom đá tảng. Mục tiêu trước hoàng hôn: gom đủ năm mươi đơn vị gỗ và ba mươi đơn vị đá!
Tổ thứ hai: Tổ Công Sự & Xây Dựng. Mười hai người trung niên do Lôi Nặc trực tiếp chỉ đạo. Thu gom cọc gỗ, vót nhọn đào rãnh cắm chông dọc theo con đường độc đạo dẫn vào làng, đồng thời gia cố lại toàn bộ những đoạn hàng rào mục nát.
Tổ thứ ba: Tổ Hậu Cần & Nông Nghiệp. Toàn bộ phụ nữ và người già còn lại do Ngải Lợi Á chỉ huy. Phụ trách may vá bao tải, vận chuyển nước sạch, chăm sóc ba người bệnh và chuẩn bị bữa ăn tối."
"Rõ thưa Lãnh Chúa!"
Bốn mươi bảy tiếng hô đồng thanh vang lên như sấm rền. Không còn một ai do dự hay lười biếng. Có cái bụng no và hy vọng sống sót, sức mạnh của con người lập tức bùng nổ.
Mọi người nhanh chóng tản ra thực hiện nhiệm vụ. Tiếng búa nện chan chát, tiếng rìu bổ vào thân gỗ và tiếng hò reo lao động rộn rã xé toạc sự tĩnh mịch u ám vốn có của thôn Hắc Thạch.
Tần Phong cùng Ngải Lợi Á bước về phía mảnh đất hoang rộng một mẫu nằm ở phía Đông, giáp với giếng nước ngầm.
"Đại nhân, mảnh đất này trước đây toàn sỏi đá cằn cỗi, gieo hạt giống bình thường ít nhất phải mất bốn tháng mới có thể thu hoạch được một ít yến mạch hạt lép..." Ngải Lợi Á cầm cuốn sổ da cừu, lo lắng nói.
"Đó là chuyện của quá khứ."
Tần Phong điềm tĩnh đáp. Anh mở bảng cây công nghệ, chọn xây dựng [Nông Trại Thủy Lợi Ma Năng Cấp 1].
【Tiêu hao: 40 Gỗ, 20 Đá (Đã trích xuất từ đống phế tích quanh làng), 50 Điểm Năng Lượng.】
【Bắt đầu kiến tạo Nông Trại Thủy Lợi Ma Năng... Hoàn thành!】
Một vệt sáng xanh lam quét qua dải đất. Đất đá cằn cỗi bỗng chốc tơi xốp, chuyển sang màu nâu đen màu mỡ. Những đường rãnh dẫn nước tự động liên kết với giếng ngầm, dẫn dòng nước giàu khoáng chất tưới đều khắp mặt ruộng.
Tần Phong lấy ra túi hạt giống lúa mì ma năng từ kho hệ thống, trao cho Ngải Lợi Á:
"Gieo hạt xuống đây."
Ngải Lợi Á cùng ba người phụ nữ cẩn thận rải từng hạt giống xuống luống đất ấm.
Ngay khoảnh khắc hạt giống chạm vào lớp đất ma năng ẩm ướt, một cảnh tượng khó tin diễn ra.
Từng mầm non xanh biếc đội đất nhú lên, lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy vươn cao thành những thân lúa mập mạp, đâm chồi nảy lộc. Chưa đầy nửa giờ đồng hồ, cả một mẫu đất hoang đã biến thành một thảm lúa mì xanh mướt, dập dờn trong gió!
"Tốc độ sinh trưởng này..." Ngải Lợi Á che miệng, kinh ngạc đến mức đánh rơi cả mẩu than củi trên tay. "Chỉ cần ba ngày nữa là có thể trổ bông thu hoạch!"
Tần Phong gật đầu hài lòng. Khủng hoảng lương thực của thôn Hắc Thạch xem như đã được giải quyết tận gốc.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì biến cố ập đến.
Khi ánh hoàng hôn đỏ quạch bắt đầu buông xuống đường chân trời, sương mù tím từ rừng Hắc Dạ dâng lên mỗi lúc một dày đặc.
Từ phía bìa rừng phía Nam, tiếng bước chân dồn dập kèm theo những tiếng thở dốc hốt hoảng vang lên. Đội đốn gỗ của Lão Ba đang khiêng một khúc gỗ thông lớn, vừa chạy thục mạng về cổng làng vừa la hét thất thanh:
"Lãnh chúa đại nhân! Đội trưởng Lôi Nặc! Nguy rồi!"
Tần Phong và Lôi Nặc lập tức lao ra cổng rào.
Mười lăm thanh niên mặt cắt không còn hột máu, buông khúc gỗ xuống đất rồi thở không ra hơi. Trên thân gỗ thông dày nửa mét, những vết móng vuốt khổng lồ cào xé sâu hoắm tới tận lõi gỗ, kèm theo những vệt máu đen đặc quánh đang bốc lên mùi hôi thối nồng nặc và khói xám ăn mòn.
Lão Ba run rẩy chỉ tay về phía khu rừng cách thôn chưa đầy một dặm:
"Đại nhân... Chúng tôi vừa đốn cây thì phát hiện ra thứ này! Dấu chân của bầy Dã Lang Đột Biến... Chúng đã vượt qua ranh giới lòng suối cạn rồi! Hơn hai chục con... Đôi mắt đỏ ngầu của chúng đang rình rập ngay sau rặng cây phong!"
Lôi Nặc tái mặt, thanh đoản đao bên hông tuốt ra một nửa: "Chưa tới đêm Trăng Máu mà lũ sói đã mò tới gần như vậy sao?!"
Tần Phong bước tới, cúi người sờ vào vệt máu đen còn ấm trên thân gỗ.
Gió rừng rít lên từng hồi ghê rợn. Giữa màn sương mù tím đang tràn qua sườn đồi, hàng chục đốm lửa đỏ ngầu khát máu đã bắt đầu lập lòe ẩn hiện trong bóng tối, nhìn chằm chằm về phía hàng rào mỏng manh của thôn Hắc Thạch.
Bình luận
Cuộn xuống để tải bình luận…