Chương 1: Tỉnh mộng giữa cơn đau xé xác, xé nát hợp đồng ủy quyền
Trọng Sinh Về Trước Ngày Tận Thế · Super Admin · ~14 phút đọc · 10809 chữ
Đang có người đọc…
Cảm giác đau đớn bén ngót như hàng ngàn mũi khoan xé toạc da thịt.
Mùi máu tanh tưởi nồng nặc sặc lên cuống họng, hòa cùng tiếng xương sườn gãy vụn rôm rốp dưới hàm răng sắc nhọn của bầy sói dị biến. Trong tầm mắt nhuốm màu đỏ quạch của màn sương mù Huyết Vụ, Lâm Hạ vẫn nhìn thấy rất rõ hai bóng hình đang hoảng loạn tháo chạy qua khe cửa sắt vừa sập xuống.
Lâm Chấn Hải – người bác ruột luôn miệng xưng tụng tình thân máu mủ.
Lâm Gia Hân – ả chị họ với gương mặt thiên thần nhưng tâm địa rắn rết.
Khoảnh khắc bầy thú triều tràn tới trạm lánh nạn, chính cánh tay mảnh khảnh của Lâm Gia Hân đã đẩy mạnh cô về phía trước, biến cô thành miếng mồi câu sống để hai cha con họ có thêm vài giây quý giá chui qua cửa thoát hiểm. Giọng nói nghẹn ngào giả tạo của ả chị họ vẫn còn văng vẳng bên tai: *"Em họ, hy sinh vì cả nhà nhé, chị sẽ nhớ ơn em suốt đời..."*
"Khụ... á!"
Lâm Hạ bật dậy khỏi lớp đệm lông vũ, cả người giật nảy lên như vừa bị điện giật.
Cô thở dốc từng cơn dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hai bàn tay theo bản năng run rẩy sờ soạng khắp bả vai, cánh tay, rồi lần xuống vùng bụng dưới.
Không có máu. Không có vết cắn xé toạc da lòi xương. Làn da dưới lớp áo lụa tơ tằm vẫn mịn màng, ấm nóng và nguyên vẹn.
Mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng thoang thoảng dịu nhẹ trong không khí, xua tan hoàn toàn mùi hôi thối tanh tưởi của bầy thú ăn thịt người. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm kính sát trần cao hơn bốn mét, rải những vệt vàng ươm lên sàn gỗ óc chó sáng bóng.
Tiếng tích tắc êm ả của chiếc đồng hồ quả lắc mạ vàng đặt ở góc phòng khách vang lên đều đặn.
Căn penthouse hai tầng rộng hơn bốn trăm mét vuông tại trung tâm thành phố – nơi cha mẹ để lại cho cô trước khi qua đời trong vụ tai nạn giao thông thảm khốc.
Cô chưa chết.
Cô đã trùng sinh.
"Tiểu Hạ, cháu sao thế? Đang yên đang lành lại toát mồ hôi hột ra như vậy?"
Một giọng nói trầm đục, mang theo vẻ ân cần giả tạo đột ngột vang lên từ phía bàn trà đối diện, kéo Lâm Hạ về với thực tại.
Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da bò cao cấp là một người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉn chu, sống mũi mang kính gọng vàng, trên tay cầm chiếc bút máy Montblanc sáng loáng.
Trương Cương – luật sư riêng thân tín của Lâm Chấn Hải.
Ký ức ngủ vùi lập tức trào dâng dữ dội trong tâm trí Lâm Hạ. Cảnh tượng này quen thuộc đến rợn người.
Đó là một tuần sau lễ tang của cha mẹ cô. Khi ấy, cô gái hai mươi hai tuổi vừa trải qua cú sốc mất đi người thân duy nhất, tinh thần hoàn toàn suy sụp. Lâm Chấn Hải đã nhân cơ hội này phái Trương Cương mang theo một xấp tài liệu dày cộp đến tận nhà, dùng danh nghĩa "bảo vệ di sản gia tộc", "cháu còn quá trẻ chưa đủ sức gánh vác sóng gió thương trường" để dụ dỗ cô ký vào bản cam kết ủy quyền toàn diện.
Ở kiếp trước, vì quá tin tưởng vào lời thề thốt chăm sóc của người bác ruột, Lâm Hạ đã run rẩy đặt bút ký tên.
Hậu quả là chỉ ba tháng sau, toàn bộ quyền điều hành tập đoàn Lâm Thị bị thâu tóm sạch sẽ. Lâm Chấn Hải cùng hội đồng quản trị đã thông qua nghị quyết pha loãng cổ phần, biến bốn mươi lăm phần trăm cổ phần thừa kế hợp pháp của cô thành mớ giấy vụn vô giá trị. Căn penthouse này bị Lâm Gia Hân ngang nhiên dọn vào chiếm giữ, còn bản thân cô bị đẩy ra một căn hộ ổ chuột ngoại ô với chức danh nhân viên văn phòng quèn.
Để rồi khi thảm họa sương mù đỏ ập đến, cô trở thành kẻ trắng tay, phải nương nhờ sự bố thí của gia đình bác ruột, cuối cùng bị bọn chúng đẩy thẳng vào miệng bầy dị thú để làm mồi nhử thoát thân.
Ánh mắt Lâm Hạ dần đanh lại, sự hoảng loạn ban đầu biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương.
"Tôi không sao." Giọng Lâm Hạ trầm thấp, bình thản đến mức chính Trương Cương cũng phải nhướng mày ngạc nhiên.
Gã luật sư đẩy nhẹ gọng kính, nở nụ cười hòa nhã thường trực của kẻ làm nghề dịch vụ pháp lý lâu năm, đoạn đẩy xấp tài liệu dày cộp sang mặt bàn kính trước mặt Lâm Hạ.
"Tiểu Hạ à, bác Chấn Hải của cháu lo lắng cho cháu lắm đấy. Cháu xem, tập đoàn Lâm Thị hiện đang có mấy dự án bất động sản trọng điểm sắp bước vào giai đoạn đấu thầu, cổ đông bên ngoài lại đang nhăm nhe chia rẽ nội bộ. Cháu vừa tốt nghiệp đại học, chưa từng va chạm quản trị kinh tế, nếu đứng mũi chịu sào lúc này chỉ sợ lành ít dữ nhiều."
Trương Cương chỉ ngón tay béo múp vào dòng chữ đánh dấu đỏ ở trang cuối:
"Đây là 'Hợp đồng ủy quyền toàn diện quyền biểu quyết và định đoạt tài sản'. Bác cháu ký sẵn rồi, chỉ cần cháu ký vào đây, bác Chấn Hải sẽ thay mặt cháu đứng ra điều hành toàn bộ công việc tập đoàn, bảo đảm mỗi năm chia cổ tức đủ để cháu sống an nhàn cả đời như một nàng công chúa. Nào, ký đi cháu, ký xong chú Trương đưa cháu đi ăn chút điểm tâm tẩm bổ."
Lâm Hạ vươn những ngón tay thon thả nhặt tập tài liệu lên.
Cô lật từng trang, ánh mắt lướt nhanh qua các điều khoản được gài bẫy một cách tinh vi: *Bên A (Lâm Hạ) tự nguyện chuyển giao vô điều kiện toàn bộ quyền biểu quyết, quyền kiểm soát tài khoản phong tỏa và quyền chuyển nhượng cổ phần thừa kế cho Bên B (Lâm Chấn Hải) trong thời hạn mười năm; Bên A không có quyền can thiệp vào bất kỳ quyết định kinh doanh nào...*
Mỗi một con chữ đều là một lưỡi dao sắc nhọn muốn tước đoạt sạch sẽ huyết mạch kinh tế của cha mẹ cô.
"Chú Trương này." Lâm Hạ ngước mắt lên, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong đầy mỉa mai. "Bác Chấn Hải của tôi hứa chi cho chú bao nhiêu phần trăm hoa hồng nếu bản hợp đồng này được ký kết thành công thế? Một phần trăm? Hay là hai phần trăm cổ phần ưu đãi?"
Nụ cười trên mặt Trương Cương cứng đờ. Ánh mắt gã lóe lên một tia bối rối, nhưng lập tức lấy lại vẻ đạo mạo:
"Tiểu Hạ, cháu nói đùa gì thế? Chú làm việc theo ủy thác pháp lý của người giám hộ gia tộc, tất cả đều vì muốn tốt cho cháu..."
*Xoẹt!*
Một âm thanh giòn giã cắt ngang lời gã.
Hai bàn tay của Lâm Hạ siết chặt mép giấy, dứt khoát xé đôi tập tài liệu dày cộm làm đôi.
Trương Cương trừng trố mắt, suýt nữa đánh rơi chiếc bút máy mạ vàng xuống sàn: "Cháu... cháu làm cái gì đấy?!"
*Xoẹt! Xoẹt!*
Không một chút do dự, Lâm Hạ gập đôi phần giấy rách, tiếp tục xé vụn thành bốn mảnh, rồi tám mảnh. Những mảnh giấy trắng in chi chít điều khoản pháp lý bay lả tả xuống mặt bàn kính, vương vãi khắp sàn nhà như những bông tuyết tang tóc.
"Tiểu Hạ! Cháu điên rồi sao?!" Trương Cương đứng bật dậy, gương mặt đỏ gay vì tức giận. "Đây là hợp đồng đã qua công chứng sơ bộ! Cháu có biết bác Chấn Hải đã tốn bao nhiêu tâm huyết để bảo vệ quyền lợi cho cháu không? Cháu hành động nông nổi thế này, có xứng với công ơn của bác cháu không?!"
Lâm Hạ chậm rãi đứng dậy.
Dù chỉ mặc bộ đồ lụa mỏng manh, nhưng khí thế toát ra từ đôi mắt sắc lạnh của cô gái vừa trở về từ địa ngục mạt thế khiến gã luật sư cáo già bất giác lùi lại nửa bước.
"Xứng hay không, người nhà họ Lâm chúng tôi tự biết, không đến lượt một con chó săn nhận tiền sai vặt như chú lên tiếng chỉ trích."
Lâm Hạ cất giọng đanh thép, từng từ từng chữ như tảng băng nện xuống nền đá:
"Về nói với Lâm Chấn Hải, bốn mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Lâm Thị là của một mình Lâm Hạ này. Một cọng lông chân của số tài sản đó, lão ta cũng đừng hòng đụng vào. Còn chú Trương, nếu chú còn dám soạn thảo những văn bản lừa đảo chuyển dịch tài sản trái pháp luật này thêm một lần nữa, tôi bảo đảm ngày mai đơn khiếu nại kèm bản sao ghi âm cuộc trò chuyện này sẽ nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của Chủ tịch Đoàn Luật sư thành phố."
"Cháu... cháu..." Mặt Trương Cương chuyển từ đỏ sang tím ngắt. Gã nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo không một gợn sóng của Lâm Hạ, sống lưng bỗng trào lên một luồng ớn lạnh kỳ dị.
Cô gái nhút nhát, dễ bị thao túng của tuần trước dường như đã biến mất hoàn toàn. Đứng trước mặt gã lúc này là một kẻ săn mồi nguy hiểm, sẵn sàng bẻ gãy cổ bất cứ ai dám bước qua ranh giới.
"Cút!" Lâm Hạ giơ tay chỉ thẳng ra cánh cửa bọc thép của căn hộ.
Trương Cương nghiến răng, vội vàng gom chiếc cặp da trên bàn, không dám buông thêm một lời đe dọa nào, lủi thủi bước nhanh ra cửa rồi đóng sập lại.
*Cạch.*
Căn phòng rộng lớn trở lại với sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Lâm Hạ bước tới cửa chính, nhấn phím khóa chốt an toàn ba lớp của hệ thống khóa vân tay điện tử. Sau đó, cô quay trở lại bàn làm việc, bật màn hình máy tính cá nhân lên.
Góc dưới màn hình hiển thị rõ ràng: *Thứ Ba, ngày 15 tháng 4.*
Lâm Hạ nhìn chăm chú vào con số ấy, ngực khẽ thắt lại.
Ngày 15 tháng 10 – đúng sáu tháng nữa, tức tròn một trăm tám mươi ngày.
Đó là thời điểm sương mù đỏ Huyết Vụ sẽ bao phủ toàn bộ bầu trời trái đất, kích hoạt chuỗi đột biến gen quái dị ở muôn loài. Động vật nuôi trong nhà sẽ biến thành những cỗ máy giết người khát máu; chuột cống dưới cống ngầm sẽ phình to bằng kích thước loài lợn rừng; cây cối trong công viên sẽ hóa thành những xúc tu gai độc nuốt chửng người đi đường.
Trật tự xã hội sẽ sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng bảy mươi hai giờ. Tiền bạc, cổ phiếu, vàng bạc châu báu sẽ nhanh chóng biến thành rác rưởi không thể nhai nuốt.
Thứ duy nhất có giá trị để sinh tồn trong kỷ nguyên máu đó là: **Lương thực, Năng lượng, Vũ khí và một Pháo đài thép bất khả xâm phạm.**
Lâm Hạ mở két sắt âm tường sau bức tranh sơn dầu, lấy ra chiếc cặp tài liệu da màu đen của cha cô.
Bên trong là toàn bộ giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu:
- 45% cổ phần có quyền biểu quyết tối cao tại Tập đoàn Lâm Thị. Theo giá trị vốn hóa thị trường hiện tại, khối cổ phần này có giá trị ước tính không dưới bảy trăm tỷ đồng.
- Ba tòa nhà văn phòng cho thuê tại trung tâm quận 1.
- Hai khu đất thương mại chưa phát triển ở vùng ven đô.
- Sổ tiết kiệm và danh mục đầu tư thanh khoản cao trị giá hơn năm mươi tỷ đồng đứng tên cô tại ba ngân hàng lớn.
Tổng giá trị tài sản ròng vượt quá một ngàn tỷ đồng.
Ở kiếp trước, khối tài sản khổng lồ này đã bị gia đình Lâm Chấn Hải bòn rút sạch sẽ, biến cô thành kẻ ăn mày giữa mạt thế.
Nhưng kiếp này thì khác.
Cô sẽ không giữ lại bất kỳ một mét vuông đất dự án hay một cổ phiếu nào để tranh giành quyền lực với lũ kền kền đó. Những thứ phù hoa của nền văn minh cũ sắp sửa tan thành mây khói.
Cô phải thanh lý toàn bộ. Bán sạch. Thu về từng đồng tiền mặt trong thời gian ngắn nhất có thể.
Lâm Hạ cầm điện thoại di động lên, lướt qua danh bạ và dừng lại ở một cái tên: *Chủ tịch Triệu – Tập đoàn Bất động sản Thịnh Vượng*, đối thủ không đội trời chung lớn nhất của Lâm Chấn Hải trên thương trường.
Lâm Hạ bước đến bên tấm gương lớn sát vách tường.
Trong gương, cô gái hai mươi hai tuổi với mái tóc đen nhánh, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ sắc lạnh, kiên nghị của một chiến binh đã kinh qua bão táp máu lửa.
Cô đưa tay lau đi vệt mồ hôi lạnh còn đọng trên trán, ánh mắt hướng về phía đường chân trời ngoài khung cửa kính lớn:
"180 ngày đếm ngược. Lâm Chấn Hải, Lâm Gia Hân... các người cứ việc ôm lấy giấc mộng vương quyền mục nát đó đi."
"Còn ta, ta sẽ dùng toàn bộ số tiền này để đúc nên một pháo đài thép mà ngay cả quỷ dữ cũng không thể xuyên thủng."
Bình luận
Cuộn xuống để tải bình luận…