Chương 2: Bán sạch cổ phần thu trăm tỷ tiền mặt, lão bác tức hộc máu
Trọng Sinh Về Trước Ngày Tận Thế · Super Admin · ~15 phút đọc · 11941 chữ
Đang có người đọc…
Màn hình chiếc điện thoại trên bàn kính vừa sáng lên đã rung bần bật, kèm theo tiếng chuông dồn dập như thúc giục. Trên màn hình nhấp nháy ba chữ: *Bác Chấn Hải*.
Khóe môi Lâm Hạ khẽ nhếch lên một đường cong giễu cợt. Quả nhiên, tốc độ của luật sư Trương Cương nhanh hơn cô tưởng. Vừa ôm tập hồ sơ bị xé vụn chạy ra khỏi cửa chưa đầy mười lăm phút, gã đã vội vàng gọi điện về báo cáo cho chủ nhân.
Lâm Hạ thong thả cầm lấy cốc nước ấm, nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu cổ họng khô khốc, sau đó mới nhấn nút nghe rồi bật loa ngoài.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia lập tức nổ tung một tràng quát tháo nghẹn ngào vì tức giận:
"Lâm Hạ! Mày điên rồi sao?! Chú Trương là luật sư kỳ cựu phục vụ gia đình ta suốt chục năm nay, mày dựa vào đâu mà dám xé nát hợp đồng ủy quyền trước mặt người ta rồi đuổi người ta đi như đuổi ăn mày hả?!"
Giọng của Lâm Chấn Hải đanh lại, từng câu từng chữ đều tràn ngập vẻ áp đặt của một bậc trưởng bối quen thói quyền uy:
"Ba mẹ mày vừa mới qua đời, tâm lý mày kích động bác có thể bỏ qua. Nhưng công ty không thể một ngày không có người cầm lái! Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần đó nếu mày không chuyển giao quyền quản lý cho bác, ngày mai đám cổ đông khác sẽ lập tức gây rối, xâu xé tập đoàn! Bác làm tất cả những chuyện này là vì muốn giữ lại cơ nghiệp của ba mày, mày có hiểu không hả con bé ngu ngốc này?!"
Lâm Hạ lắng nghe trọn vẹn những lời lẽ giả nhân giả nghĩa quen thuộc ấy, ánh mắt không hề gợn một tia dao động. Ở kiếp trước, chính cái giọng điệu "bảo vệ di sản cho ba cháu" đầy vẻ hi sinh này đã đánh lừa sự ngây thơ của cô, khiến cô ngoan ngoãn dâng toàn bộ quyền lực và tài sản vào tay lão, để rồi cuối cùng bị chính cha con lão đẩy vào bầy quái vật đói khát.
"Nói xong chưa?" Lâm Hạ nhẹ nhàng cất tiếng, giọng điệu bình thản đến mức khiến đầu dây bên kia bỗng nhiên khựng lại.
Lâm Chấn Hải sững sờ, dường như không ngờ cô cháu gái vốn mềm yếu, ngoan ngoãn nay lại có thể dùng chất giọng lạnh lẽo thấu xương này để đối đáp với mình: "Mày... mày nói cái gì?"
"Bác Chấn Hải, đừng đem ba tôi ra làm bình phong cho lòng tham không đáy của bác nữa."
Lâm Hạ tựa lưng vào ghế sofa, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp dứt khoát lên mặt bàn:
"Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Lâm Thị là tài sản thừa kế hợp pháp của một mình tôi, có di chúc công chứng rõ ràng. Dù tôi có để nó nằm yên trong ngăn kéo hay ném xuống cống rãnh, đó cũng là quyền của tôi. Bác chỉ nắm vỏn vẹn hai mươi phần trăm, lấy tư cách gì mà đòi tôi phải giao quyền biểu quyết?"
"Mày... con ranh bất hiếu này! Mày dám ăn nói với bác ruột như thế à?!" Lâm Chấn Hải ở đầu dây bên kia gầm lên, tiếng đập bàn vang lên chói tai. "Không có sự hậu thuẫn của tao, mày nghĩ một đứa con gái mới ngoài hai mươi tuổi như mày có thể ngồi vững trên chiếc ghế đó sao? Tao cảnh cáo mày, nếu mày không ngoan ngoãn mang hồ sơ đến công ty ký tên, tao sẽ triệu tập hội đồng quản trị đóng băng toàn bộ quyền lợi của mày!"
"Vậy bác cứ việc thử xem."
Lâm Hạ khẽ cười khẩy, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén như dao cạo:
"Để xem luật pháp bảo vệ quyền sở hữu của cổ đông lớn nhất, hay dung túng cho kẻ mưu toan chiếm đoạt tài sản. Bác Chấn Hải, giữ gìn sức khỏe cho cẩn thận. Sắp tới, bác sẽ có rất nhiều chuyện khiến huyết áp tăng vọt đấy."
Không đợi lão bác kịp gào thét thêm một câu nào, ngón tay Lâm Hạ dứt khoát lướt qua màn hình, ngắt kết nối.
Cô không chặn số ngay. Một vở kịch hay chỉ vừa mới mở màn, cô muốn lão ta nếm trải từng cơn sóng giận dữ dâng trào cho đến khi hoàn toàn phát điên.
Lâm Hạ đứng dậy, bước vào phòng thay đồ. Cô chọn cho mình một bộ âu phục màu đen cắt may tinh tế, búi gọn mái tóc dài sau gáy. Trong gương, người phụ nữ trẻ trung toát lên khí chất lạnh lùng, quyết đoán, hoàn toàn rũ sạch vẻ ngây thơ yếu đuối của kiếp trước.
Cô gom toàn bộ giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần gốc, bản di chúc thừa kế hợp pháp và con dấu cá nhân vào chiếc cặp da tài liệu, sau đó bấm một dãy số gọi đi.
Đầu dây bên kia chỉ đổ chuông ba hồi đã có người nhấc máy.
"Alo, tôi là Triệu Khải Đức." Một giọng nói trầm tĩnh, mang đậm uy thế của người đứng đầu tập đoàn bất động sản hàng đầu cất lên.
"Chủ tịch Triệu, tôi là Lâm Hạ, con gái của cố Chủ tịch Lâm Quốc Hùng." Lâm Hạ vào thẳng vấn đề, không một lời thừa thãi. "Tôi có trong tay bốn mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Lâm Thị và toàn quyền định đoạt. Tôi biết ông đang muốn nuốt trọn dự án khu đô thị phía Nam của chúng tôi nhưng bị bác tôi cản trở. Tôi muốn hẹn gặp ông trong vòng ba mươi phút nữa tại phòng VIP khách sạn Metropole."
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Là một con cáo già lăn lộn thương trường mấy chục năm, Triệu Khải Đức lập tức nhận ra cơ hội ngàn vàng ẩn sau lời đề nghị bất ngờ này:
"Tiểu thư Lâm, cô chắc chắn về những gì mình vừa nói chứ?"
"Thời gian của tôi rất quý giá, và của ông cũng vậy." Lâm Hạ nhìn đồng hồ đeo tay. "Ba mươi phút nữa. Nếu ông không đến, tôi sẽ chuyển lời đề nghị này sang Tập đoàn Hoàng Gia."
"Được! Tôi đến ngay."
***
Ba mươi phút sau, tại phòng trà VIP kín đáo trên tầng cao nhất của khách sạn Metropole.
Triệu Khải Đức xuất hiện trong bộ vest xám sang trọng, theo sau là hai luật sư hàng đầu và trợ lý thân cận. Người đàn ông ngũ tuần với mái tóc hoa râm và ánh mắt sắc bén đảo quanh căn phòng, cuối cùng dừng lại ở cô gái trẻ đang thong thả thưởng trà bên khung cửa kính nhìn xuống toàn cảnh thành phố.
"Tiểu thư Lâm quả nhiên đúng hẹn." Triệu Khải Đức ngồi xuống đối diện, nở nụ cười thương trường đầy vẻ thăm dò. "Tôi cứ nghĩ sau cú sốc của gia đình, cô sẽ cần nhiều thời gian để nghỉ ngơi hơn là tìm đến đối thủ lớn nhất của cha mình."
"Thương trường không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Chủ tịch Triệu hiểu rõ điều đó hơn tôi."
Lâm Hạ không chút vòng vo, đẩy thẳng tập hồ sơ pháp lý dày cộp sang phía đối diện:
"Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Lâm Thị. Giá trị vốn hóa hiện tại trên thị trường là một ngàn hai trăm tỷ đồng. Toàn bộ hồ sơ thừa kế đã hoàn tất sang tên, không có bất kỳ tranh chấp nào. Tôi muốn bán đứt toàn bộ số cổ phần này cho ông."
Hai vị luật sư phía sau Triệu Khải Đức lập tức đeo kính, cẩn thận lật mở từng trang tài liệu, đối chiếu các con dấu đỏ và mã số lưu trữ của cơ quan quản lý thị trường chứng khoán. Sau năm phút kiểm tra gắt gao, luật sư trưởng khẽ ghé sát tai Triệu Khải Đức thì thầm: "Thưa Chủ tịch, toàn bộ giấy tờ hoàn toàn hợp lệ và sạch sẽ. Cô ấy nắm giữ quyền định đoạt tuyệt đối."
Đôi mắt Triệu Khải Đức khẽ co rút lại. Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần! Nếu nắm được số lượng này, cộng với năm phần trăm cổ phần lẻ mà ông ta đã âm thầm thâu tóm từ trước, Tập đoàn Thịnh Vượng sẽ lập tức nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối Lâm Thị, đá văng Lâm Chấn Hải ra khỏi hội đồng quản trị và thâu tóm toàn bộ quỹ đất béo bở hàng ngàn hecta.
"Cô muốn mức giá bao nhiêu?" Triệu Khải Đức cố nén sự kích động, trầm giọng hỏi.
"Tôi chiết khấu trực tiếp mười lăm phần trăm. Tròn một ngàn tỷ đồng." Lâm Hạ thản nhiên đưa ra con số khiến ngay cả trợ lý của Triệu Khải Đức cũng phải hít một hơi khí lạnh.
Giảm giá trực tiếp hai trăm tỷ đồng cho một khối tài sản đang sinh lời! Đây là một miếng mồi béo bở đến mức khó tin.
"Đổi lại, tôi có hai điều kiện tiên quyết." Ánh mắt Lâm Hạ nhìn thẳng vào mắt Triệu Khải Đức, khí thế bức người không hề thua kém một doanh nhân lão luyện:
"Thứ nhất, thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt qua tài khoản ngân hàng. Đặt cọc ngay ba trăm tỷ đồng sau khi ký hợp đồng nguyên tắc tại đây. Bảy trăm tỷ còn lại phải giải ngân toàn bộ vào tài khoản của tôi trước mười hai giờ trưa ngày mai sau khi hoàn tất thủ tục công chứng chuyển nhượng tại Sở Kế hoạch Đầu tư."
"Thứ hai, toàn bộ thương vụ này phải được giữ tuyệt mật cho đến khi bảy trăm tỷ cuối cùng đổ về tài khoản của tôi. Nếu tin tức bị rò rỉ ra ngoài trước thời hạn, hợp đồng lập tức hủy bỏ và tôi không hoàn trả tiền cọc."
Triệu Khải Đức nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn trà: "Tiểu thư Lâm, tại sao cô lại cần tiền mặt gấp đến mức chấp nhận bán tháo tài sản của cha mình như vậy? Bác của cô... liệu có gây khó dễ cho thương vụ này không?"
"Đó không phải là chuyện ông cần bận tâm, Chủ tịch Triệu." Lâm Hạ lạnh nhạt đáp. "Tôi muốn tiền mặt để chuẩn bị cho kế hoạch riêng. Còn về phần Lâm Chấn Hải, khi hợp đồng sang tên hoàn tất, ông mới là chủ tịch hợp pháp của Lâm Thị. Một kẻ chỉ nắm hai mươi phần trăm cổ phần như lão ta có thể làm gì được ông sao?"
Một nụ cười đắc thắng dần hiện rõ trên gương mặt Triệu Khải Đức. Đúng vậy, một khi nắm quyền chi phối, việc đầu tiên ông ta làm sẽ là đá văng Lâm Chấn Hải ra đường để rửa mối hận cạnh tranh bao năm qua.
"Rất dứt khoát! Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử." Triệu Khải Đức vung tay ra hiệu cho luật sư. "Soạn hợp đồng chuyển nhượng nguyên tắc ngay tại chỗ. Kích hoạt tài khoản nguồn, chuyển ngay ba trăm tỷ tiền cọc cho tiểu thư Lâm!"
Đội ngũ pháp lý lập tức làm việc với tốc độ tối đa. Bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần dày cộp được in ra ngay tại bàn làm việc di động. Lâm Hạ đọc kỹ từng điều khoản bảo đảm dòng tiền, sau đó dứt khoát ký tên và đóng dấu điểm chỉ.
*Ting!*
Chiếc điện thoại trên bàn rung lên một tiếng giòn giã.
Tin nhắn thông báo từ ngân hàng cá nhân hiện rõ: *Tài khoản xxx đã nhận số tiền 300.000.000.000 VND từ Tập đoàn Bất động sản Thịnh Vượng. Số dư hiện tại: 300.052.180.000 VND.*
Ba trăm tỷ đồng tiền mặt đầu tiên đã nằm trọn trong tay.
"Chúc mừng hợp tác, tiểu thư Lâm." Triệu Khải Đức đứng dậy, chủ động đưa tay ra bắt. "Sáng mai, chín giờ tại phòng công chứng số 1, chúng ta sẽ hoàn tất thủ tục pháp lý cuối cùng."
"Hẹn gặp ông sáng mai." Lâm Hạ bắt tay ông ta thật nhanh rồi thu dọn tài liệu rời đi, không lãng phí thêm một giây phút nào.
***
Đúng mười một giờ ba mươi phút trưa ngày hôm sau.
Trước cửa trụ sở cơ quan công chứng thành phố, chiếc xe Maybach của Lâm Hạ nổ máy êm ru.
Trên màn hình điện thoại, dòng thông báo biến động số dư ngân hàng liên tục nhảy múa trong sự thèm khát tột độ của bất kỳ ai:
*Tài khoản xxx đã nhận số tiền 700.000.000.000 VND từ Tập đoàn Bất động sản Thịnh Vượng. Nội dung: Thanh toán đợt cuối hợp đồng chuyển nhượng cổ phần Lâm Thị.*
*Tổng số dư khả dụng: 1.000.052.180.000 VND.*
Một ngàn tỷ đồng tiền mặt sạch, hoàn toàn tự do định đoạt!
Ở thế giới trước mạt thế, đây là con số đủ để mua đứt cả một tòa cao ốc trung tâm hoặc sống xa hoa cả đời. Nhưng trong mắt Lâm Hạ lúc này, con số một ngàn tỷ này chính là nguồn sống, là hàng vạn tấn lương thực, là trạm phát điện địa nhiệt, là hệ thống lọc khí vô trùng và lớp tường thành hợp kim titan kiên cố nhất để đối mặt với ngày tận thế sắp tới.
Cùng lúc đó, tin tức chấn động về việc Tập đoàn Thịnh Vượng chính thức thâu tóm quyền kiểm soát Lâm Thị bắt đầu bùng nổ trên các mặt báo kinh tế và sàn giao dịch chứng khoán.
Chiếc điện thoại trong tay Lâm Hạ bắt đầu rung lên điên cuồng. Màn hình hiện lên hàng chục cuộc gọi nhỡ từ *Bác Chấn Hải*, *Lâm Gia Hân*, và hàng loạt số máy lạ của những kẻ trong ban giám đốc cũ.
Lâm Hạ nhấn nút nghe cuộc gọi từ Lâm Chấn Hải.
Ngay lập tức, tiếng gầm rú điên loạn, nghẹn ứ đến mức muốn nôn ra máu của lão bác vang lên xé toạc không gian xe:
"Lâm Hạ! Mày đã làm cái quái gì thế này?! Mày dám bán cổ phần cho Triệu Khải Đức sao?! Mày có biết lão ta vừa cho bảo vệ tống tao ra khỏi phòng làm việc không?! Mày đã hủy hoại cả gia tộc họ Lâm rồi! Mày là con súc sinh, tao phải giết mày... tao phải..."
Lâm Hạ không buồn nghe hết câu chửi rủa trong cơn tuyệt vọng cùng cực của lão ta.
Cô bình thản tháo khay sim điện thoại ra khỏi máy.
Hai ngón tay khẽ dùng lực, chiếc sim chứa đầy những liên hệ dơ bẩn và giả tạo của kiếp trước gãy đôi giòn tan. Cô hạ cửa kính xe, ném mảnh nhựa vụn thẳng vào thùng rác ven đường.
Tiếng gào thét của Lâm Chấn Hải lập tức bị dập tắt vĩnh viễn trong hư không.
Lâm Hạ khởi động xe, nhấn ga lao về phía trước, ánh mắt rực sáng một quyết tâm sắt đá.
Nguồn vốn đã sẵn sàng. Giai đoạn một hoàn tất.
Giờ là lúc bắt đầu gom sạch toàn bộ chuỗi cung ứng thực phẩm và biến ngọn núi đá Vân Khuyết thành mồ chôn của mọi loài quái vật.
Bình luận
Cuộn xuống để tải bình luận…